Chương 85: Module

Ngày 12 tháng 10 năm 2033, Nam và công chúa Leonor đáp máy bay Gulfstream G800 từ Madrid đến Huntsville, Alabama, trung tâm công nghiệp không gian của Mỹ, nơi AstroViet hợp tác với NASA và Boeing để phát triển module cho dự án khách sạn vũ trụ. Nam, trong bộ vest xám ôm sát cơ thể săn chắc, cơ ngực nổi rõ qua áo sơ mi trắng, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra tài liệu trên tablet: module phòng ngủ không trọng lực, nhà hàng quỹ đạo với cửa sổ ngắm Trái Đất, phòng tập thể dục, và hệ thống tái chế nước/oxy, dự kiến thử nghiệm quỹ đạo năm 2036, chi phí 5 tỷ USD. Leonor, váy lụa xanh dương ôm sát thân hình thanh mảnh, tóc vàng óng buộc cao lộ cổ trắng ngọc trai, ánh mắt nâu dịu dàng nhưng thoáng nghi ngờ, nắm tay anh trên máy bay, móng tay sơn đỏ lấp lánh: "Nam, khách sạn vũ trụ sẽ là kỳ quan. Nhưng anh... anh sẽ không để em một mình, đúng không?" Anh hôn môi cô, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp, hơi khàn: "Leonor, em là ngôi sao của anh. Hôm nay, anh sẽ cho em thấy anh yêu em thế nào." Cô mỉm cười, ánh mắt dịu đi, nhưng nghi ngờ vẫn lấp ló, như bóng mây trên bầu trời.

Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Huntsville, đoàn xe Cadillac Escalade bọc thép đưa họ đến cơ sở nghiên cứu AstroViet, nằm trong khu công nghiệp không gian rộng 15 ha, bao quanh bởi rừng thông và hàng rào an ninh. Nhà xưởng chính, cao 30 mét, với mái vòm kính và logo AstroViet lấp lánh, chứa phòng thí nghiệm mô phỏng không trọng lực, khu lắp ráp module, và trung tâm điều khiển. Nam và Leonor bước vào sảnh, nơi các quan khách—kỹ sư NASA trong áo polo xanh, đại diện Boeing mặc vest, cổ đông từ Trump Organization, và phóng viên từ SpaceNews—đang tụ tập. Kỹ sư trưởng, tiến sĩ Maria Alvarez, chào họ: "Ông Nam, công chúa Leonor, chào mừng đến với tương lai du hành vũ trụ!" Leonor, váy lụa xanh dương lấp lánh dưới ánh đèn LED, ánh mắt nâu trầm trồ, nắm tay Nam: "Nam, nơi này như phim khoa học viễn tưởng!"

Đoàn tham quan khu lắp ráp module, nơi robot hàn tự động phóng tia lửa, công nhân đội mũ bảo hộ điều khiển máy in 3D khổng lồ. Mô hình module phòng ngủ, kích thước thật, treo lơ lửng trong khung thép, có giường lơ lửng bằng dây cáp, tường lót vải chống cháy, và cửa sổ giả lập view Trái Đất với màn hình OLED cong. Nam đứng sau Leonor, ánh mắt lấp lánh, tay lướt nhẹ lên hông cô, vuốt mông tròn căng qua lụa xanh dương, cảm nhận độ đàn hồi, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng bỏng: "Leonor, anh muốn em trên giường này, lơ lửng giữa không gian, chỉ có anh và em." Cô đỏ mặt, ánh mắt nâu lấp lánh dục vọng, má hồng rực, liếc quanh, thấy quan khách bận chụp ảnh mô hình, chỉ một phóng viên nữ liếc qua, ánh mắt tò mò. Leonor thì thầm, giọng run nhẹ: "Nam, anh táo bạo quá... họ sẽ thấy mất!" Nhưng cô không đẩy tay anh ra, hông khẽ lắc, như mời gọi.

Nam táo bạo hơn, tay luồn lên, sờ ngực cô, ngón tay vuốt nhẹ qua lụa, cảm nhận vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên dưới lớp áo lót ren, làm cô rên nhỏ, gần như không nghe thấy: "Nam, dừng lại... ôi, anh làm em... em không chịu nổi." Anh ánh mắt lấp lánh, môi chạm vành tai cô: "Leonor, anh muốn họ biết em là của anh, nhưng chỉ anh được chạm vào em." Một cổ đông từ Trump Organization, ông già tóc bạc, liếc qua, nhướng mày, nhưng quay đi, giả vờ không thấy. Phóng viên nữ, cầm máy ảnh, đỏ mặt, vội quay sang chụp robot hàn. Leonor cắn môi, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, móng tay bấu vào tay anh, để lại dấu đỏ mờ: "Nam, anh làm em xấu hổ... nhưng em thích." Nghi ngờ trong mắt cô tan dần, thay bằng dục vọng và tình yêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...