Chương 3: Untitled Part 3

Chính văn đệ ngũ chương

"Ba tức ba tức" Thụy Âm vừa mới mở mắt, nhìn thấy trước mặt một vật thể sống lớn, liền lập tức nhắm mắt lại, trở mình, "Chắc mình đang mơ. . ." Sau đó lại mở ra mắt, đột nhiên phát hiện bên này cũng có một vật thể sống lớn khác, hơn nữa còn là một vật thể sống vô cùng đáng sợ. . .

Hơi cử động, hất chăn ra, nhìn nhìn cái bộ phận thuộc về thân thể con người, nhưng không phải là của mình, mang tên là chân kia đang gác trên đùi hắn, lại nhìn nhìn cao lên một chút, trên ngực rõ ràng là tay của người nào đó không xuất phát cùng hướng với cái chân kia, sau đó lại nhìn cái tay khác đang đặt trên cổ mình, cuối cùng mới lấy hết dũng khí nhìn sang bên trái, gương mặt dù đang ngủ cũng lạnh như băng gần ngay trước mắt. . . Tiếp theo quay đầu nhìn sang bên phải, gương mặt hoàn mỹ như tượng, cơ hồ chóp mũi kia chạm chóp mũi hắn. . . Rốt cục Thụy Âm nhịn không được kêu lớn lên, "Oa a a a a a ——"

Lục Li huynh đệ cùng Thạch Dục Lam nãy giờ chờ đã lâu ở ngoài cửa, không dám tùy tiện vào trong vì ngại thân phận, nghe tiếng la vội đá văng cánh cửa chạy vọt vào, "Âm Âm, làm sao vậy?"

Thụy Âm kéo chăn quấn quanh người, đem chính mình biến thành một cái bánh chưng thật to, lao xuống giường, khẩn trương nhìn chằm chằm hai người trước mặt bị tiếng thét chói tai thức tỉnh.

"Ân. . ." Lệ Lẫm Sát chậm rãi mở mắt ra, sáng sớm huyết áp thấp rất khó chịu, nhu nhu hai mắt. Bỗng nhiên, một đôi tay vòng qua thắt lưng, ôm chặt Lệ Lẫm Sát. Sau đó là một gương mặt Lệ Lẫm Sát vô cùng không thích từ từ đến gần, hai mắt người nọ vẫn còn nhắm, "Tiểu Âm Âm, buổi sáng tốt lành ~ hôn chào buổi sáng a. . ." Vừa mới nói xong, Vân Kích Tiêu bị đánh một quyền thật mạnh ngay khóe miệng.

Cơn đau nhức truyền đến, Vân Kích Tiêu vẻ mặt ủy khuất mở mắt, "555, Tiểu Âm Âm, ngươi sao lại đánh ta. . ." Đến khi thấy rõ phía trước là gương mặt ngàn năm băng giá không có độ ấm, Vân Kích Tiêu nhất thời sắc mặt đại biến, ôm chặt lấy gối đầu, rất nhanh lui đến đầu giường, "Ngươi, ngươi, ngươi như thế nào ở đây!? Ngươi đối nhân gia làm cái gì?!"

"Ta phải hỏi các ngươi tại sao ở trên giường Âm Âm mới đúng." Thạch Dục Lam khoanh tay, ôn nhu cười, trên cao nhìn xuống hai người kia, "Ta nghĩ các ngươi nên hảo hảo giải thích một chút đi, nếu lý do không thuyết phục. . ."

"Cẩu đầu đao xử trảm!" Hai huynh đệ chỉ vào hai người trên giường thét lên. Đáng giận a, thế nhưng bị hai người này nhanh chân giành trước! Quả nhiên là chim chóc dậy sớm thì có trùng ăn a! !

"Bởi vì ta là thị vệ thân cận! Cái gọi là thân cận. . ." Vân Kích Tiêu nhanh chóng đi đến cái bánh chưng lớn còn đang ngơ ngác bên cạnh, ôm lấy, "Chính là như thế này a!"

"Vậy còn ngươi?" Thạch Dục Lam chuyển hướng Lệ Lẫm Sát.

"Không tin được hắn." Lệ Lẫm Sát nhìn nhìn gương mặt Vân Kích Tiêu tràn đầy mùa xuân, nâng chân đạp một phát. May mắn đêm qua mình cũng lén vào, bằng không hôn quân ngủ say như chết kia đã bị người ăn, nếu không phải sợ đánh thức tử hôn quân, tối hôm qua đã sớm cùng Vân Kích Tiêu đánh nhau một trận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...