Chương 23: 23
Lục Nhung vốn đã trắng.
Lúc này, trên mặt cậu cắt không còn giọt máu. Không biết là do bị tiếng sấm đánh thức, hay là do thấy gương mặt hung ác của Khương Thiệu.
Khương Thiệu nhanh chóng thả nắm tay ra.
Anh cúi người nhặt tàn thuốc ném đi, nhặt tranh lên, đặt về chỗ Lục Nhung vẫn cất.
Ngoài cửa sổ lại xẹt qua một tia sét.
Khương Thiệu đi đến cạnh Lục Nhung, lấy tay bịt tai cậu lại.
Che đi tiếng sấm.
Cơ thể Lục Nhung hơi run.
Môi cũng mất đi độ hồng.
Khương Thiệu nói “Làm cháy mất một bức tranh của cậu, cậu liền tức đến không nói nổi thành lời sao?”
Lục Nhung nghẹn ngào hỏi “Anh, anh cũng biết?”
Khương Thiệu nói “Tôi cũng biết cái gì?” Anh hôn lên khóe mắt Lục Nhung “Biết cậu bao dưỡng tôi là vì muốn lấy tiền chữa bệnh cho anh tôi? Biết cậu tuần nào cũng đến viện mồ côi là để gặp anh tôi? Biết cậu thích ai mà còn giả vờ chúc anh ta và người trong lòng anh ta hạnh phúc?”
Mặt Lục Nhung càng trắng hơn.
Khương Thiệu ép Lục Nhung lên tường, hung hăng hôn xuống.
Lục Nhung không phản kháng.
Khương Thiệu cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Anh ôm Lục Nhung về phòng.
Khương Thiệu thật sự không làm gì cả.
Anh chỉ kéo kín rèm cửa sổ, ngồi cạnh giường nhìn Lục Nhung cuộn tròn.
Có mấy lời, đã nói ra thì không thu về được.
Lúc nãy, anh đã rút con dao từ ngực mình, cắm thẳng vào tim Lục Nhung.
Dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà sau khi làm nhiễu loạn cuộc sống của anh, khiến anh lúc nào cũng lo lắng, lại cho anh biết, cậu thích anh trai anh?
Anh còn chưa nói anh thích Lục Tuyên, Lục Nhung dựa vào cái gì mà ngoài sáng thì lên giường của anh, trong tối lại ngầm thích người khác?
Xin lỗi?
Mẹ nó, ai mà cần nghe xin lỗi?
Ánh mắt Khương Thiệu nặng nề nhìn Lục Nhung.
Lục Nhung hít hít mũi.
Cậu cúi đầu nói “Tôi, tôi không sợ nữa rồi.”
Khương Thiệu không đáp.
Lục Nhung nắm chặt chăn “Tôi, tôi không sợ nữa rồi, anh không cần ở cùng, cùng tôi nữa.” Cậu lắp bắp nói xong, nước mắt cũng ầng ậc trào ra. Lưng và vai quay về phía Khương Thiệu run lên, tiết lộ sự sợ hãi và buồn bã.
“Được, cậu nói lại lần nữa, tôi sau này sẽ không tới nữa.” Khương Thiệu trầm giọng nói.
Lục Nhung không dám động đậy.
Khương Thiệu lay vai Lục Nhung, ép cậu ngẩng đầu lên “Nhìn tôi mà nói.”
Lục Nhung khóc “Xin, xin, xin lỗi.”
Bình luận