Chương 23: 23
Ăn xong, Đinh Chu Kiệt lại đưa Ngu Thư Hân ra bến tàu điện ngầm. Tuy Ngu Thư Hân đã từ chối mấy lần, nhưng Đinh Chu Kiệt vẫn một mực đi bên cạnh, Ngu Thư Hân hết cách đành để mặc cậu.
Giữa hai người chỉ có tiếng bước chân, bên cạnh xe cô qua lại.
Cậu buột miệng hỏi: "Đến đây làm gì?"
Ngu Thư Hân cúi đầu, nhàm chán đếm bước chân, khẽ nói: "Mẹ mình đăng ký lớp học thêm cho mình, sáng nào cũng phải tới đường Tùng Lâm để học."
Đinh Chu Kiệt cau mày: "Học thêm gì, chẳng phải thành tích của cậu rất tốt rồi sao?"
Ngu Thư Hân cười: "Mẹ mình kỳ vọng rất nhiều về mình."
Đinh Chu Kiệt nhìn cô: "Không mệt à?"
Ngu Thư Hân chững lại một lát: "Vẫn ổn."
"Ngày mai vẫn phải đi à?"
"Ừ, ngày mai là buổi cuối cùng."
"Ừ."
Cô không muốn nhắc tới chuyện này nữa, liền tìm cách đổi chủ đề, "Vì sao cậu..."
Ngu Thư Hân vẫn chưa nói hết câu, chợt nghe sau lưng vang lên một hồi còi gấp gáp, cùng với đó là tiếng hò hét. Người bên cạnh kéo cổ tay cô rất mạnh, Ngu Thư Hân nhào vào vòng tay ấm áp của Đinh Chu Kiệt, được cậu kéo vào trong.
Chỉ trong thoáng chốc, một chiếc xe máy đằng sau phóng qua như bay.
Đinh Chu Kiệt vòng tay qua vai cô, đôi lông mày cau lại, nhìn chằm chằm chiếc xe máy đã phóng đi xa, ánh mắt đầy tức giận.
"Chết tiệt."
Đoạn đường này rất nhỏ, xe cộ và người qua lại đi sát nhau, gần như lướt qua nhau.
Ngu Thư Hân thờ phào nhẹ nhõm, bất giác thấy sợ, nếu Đinh Chu Kiệt không kéo cô, rất có thể cô đã bị xe máy đâm rồi. Cô ngoảnh đầu, nhìn thấy Đinh Chu Kiệt vẫn cau mày, mặt nghiêm lại.
Cô cắn môi, kéo vạt áo của cậu, khẽ nói: "Không sao rồi, Đinh Chu Kiệt."
Một lúc lâu sau, Đinh Chu Kiệt mới nặng nề đáp lại.
Nhưng bàn tay của cậu vẫn ôm chặt bờ vai gầy của Ngu Thư Hân, đến tận khi ra tới đường lớn, cậu mới chầm chậm buông tay nhét vào túi áo.
Cậu hỏi: "Vừa rồi cậu định nói gì?"
"À, ừ." Lúc ấy Ngu Thư Hân mới nhớ ra, buột miệng hỏi: "Muốn hỏi vì sao cậu lại thích đội mũ như vậy?"
Đinh Chu Kiệt thản nhiên đáp: "Bởi vì mình ghét ánh nắng."
"Ồ."
Ngu Thư Hân liếc nhìn cậu, "Nhưng cậu vừa bảo đến đây sớm để sưởi nắng mà."
Đinh Chu Kiệt bị chặn họng, không ngờ cô vẫn còn nhớ. Cậu hơi bối rối, mỉm cười, nheo mắt nhìn cô: "Thế nên cậu vẫn muốn biết lý do mình đến sớm?"
Ngu Thư Hân ngừng một lát rồi đi thật nhanh, "Đâu có."
Đinh Chu Kiệt phối hợp với bước chân của cô, cậu rảo bước đi nhanh hơn, mau lẹ bắt kịp.
Bình luận