Chương 136: Ngoại truyện xuất bản 01

Edit: ncx

Note: Đây là ngoại truyện do chính Hạnh Văn viết trong sách xuất bản, được đề tên "Quá khứ" - trước khi Thành Tây xuất hiện trong cuộc đời của đối phương, còn 4 ngoại truyện mà chúng ta đều đã đọc chính là phần "Tương lai" đó. Đã lâu không gặp, mọi người vẫn nhớ Thành Tây chứ? Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ nhé ❤️

Ngày trước Tần Nhất Đông có một giao kèo ngầm với Lâm Thiên Tây, chỉ cần cậu chàng nhắn tin một câu khi tới "chỗ cũ", Lâm Thiên Tây chắc chắn sẽ đến gặp cậu chàng.

Đó là một ngày cuối xuân, trời chạng vạng tối, như thường lệ, cậu chàng lại dắt chiếc xe đạp đến tiệm tạp hóa của Dương Duệ để tìm Lâm Thiên Tây.

Dương Duệ đi ra từ sau kệ hàng, vừa hay chạm mặt cậu chàng bước vào. Nhìn thấy cánh tay đã xắn áo đồng phục lên của Tần Nhất Đông, anh liền hỏi: "Tay cậu làm sao vậy?"

Tần Nhất Đông cúi đầu nhìn cánh tay lộ ra của mình: "Không sao đâu, em lỡ bị va thôi."

Dương Duệ đã sớm thấy rõ mảng bầm tím trên cánh tay cậu chàng: "Lên lớp mười một rồi mà vẫn bất cẩn thế à?"

Tần Nhất Đông không đáp lời, khẽ kéo ống tay áo xuống rồi nghiêng đầu hỏi: "Cậu ấy chưa tới ạ?"

Dương Duệ phun cái tăm ra sau bếp, thản nhiên nói một câu: "Ai mà biết được hôm nay nó lại lêu lổng ở đâu."

Tần Nhất Đông chạy sang sát vách tìm, đúng lúc đó thì nghe thấy tiếng dây xích vang leng keng bèn ra ngoài xem thử, thấy Lâm Thiên Tây một thân áo quần jeans, tóc nhuộm đủ màu chói mắt như lông gà, hai tay đút trong túi quần, đang ngông nghênh bước từ ngoài đường lớn vào đây.

"Hôm nay cậu lại chơi bóng rổ à?" Cậu vừa đến đã hỏi ngay.

"Đâu có." Tần Nhất Đông nói: "Làm sao thế?"

Lâm Thiên Tây liếc mắt nhìn cánh tay cậu chàng: "Thế cái đó không phải là do chơi bóng à?"

Tần Nhất Đông lại nhìn tay mình, khi nãy không kéo tay áo xuống hết nên vẫn để lộ một mảng bầm tím, Lâm Thiên Tây tinh mắt thật sự. Tần Nhất Đông lặp lại lời vừa nói với Dương Duệ: "Tôi tự bị va."

"Cậu bị ngốc hả, vừa tập đi hay gì mà va được như thế?" Lâm Thiên Tây cười nhạo rồi quay đầu rời đi.

"Đi đâu vậy?" Tần Nhất Đông liền đuổi theo, còn tưởng Lâm Thiên Tây lại tìm ra trò gì mới để chơi bời, bèn vội theo chơi cùng.

"Tôi quên lấy đồ, quay lại ngay thôi."

Cậu không mang balo cũng không mang theo gì khác, Tần Nhất Đông vừa nhìn đã biết không phải cậu từ trường học tới, thật sự không biết cậu có thể quên được cái gì. Nhưng ai bảo cậu chàng dễ tính quá làm gì, thế là cứ kéo ghế ra trước cửa tiệm rồi ngồi ấy đợi.

Hơn nửa tiếng trôi qua, cậu chàng nghịch điện thoại được một hồi lâu, lại nghe thấy tiếng leng keng quen thuộc bèn ngẩng đầu lên, Lâm Thiên Tây vẫn giống như khi nãy, hai tay đút túi mà ngông nghênh quay về.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...