Chương 58: 58
Edit: Min
Hợp lực đỡ mấy bạn học say rượu lên taxi trở về trường học. Quý Lam Xuyên và đám người Vu Dương sau khi tạm biệt, lúc này mới gọi điện thoại cho tài xế Lý Khánh đến đón mình về nhà.
Biết thiếu niên là bảo bối được Tần tam gia để ở trong lòng, điện thoại di động của đám người Lý Khánh, Phương Văn đều mở máy 24/24 với Quý Lam Xuyên.
Lạnh mặt đứng ở vị trí dễ thấy nhất ở ven đường, cho dù thiếu niên dung mạo hơn người, cũng không có người say nào dám đi lên bắt chuyện.
Tuy nhiên, Lê Phong canh giữ cây chờ thỏ đã lâu lại không có ý thức này, gã vất vả lắm mới giấu được Thời Niên chuồn êm đi ra. Lại ở ngoài cửa thổi gió lạnh nửa ngày mới nhìn thấy người mình muốn gặp.
"Quý Lam."
Khép áo khoác lại tiến lên, cơn say của Lê Phong sớm đã bị gió thu thổi tan không ít.
Gã biết Thời Niên không thích bạn bè bên người tiếp xúc với đối phương, lúc này mới tốn nhiều công sức mà đi đường vòng.
Âm hồn bất tán.
Tùy ý liếc Lê Phong một cái, Quý Lam Xuyên cũng không muốn nói chuyện với đối phương.
Cho dù, cậu biết nguyên nhân Lê Phong căm ghét người thứ ba. Nhưng thái độ ác liệt cùng lời nói vũ nhục của đối phương trước kia, đều khiến cậu cảm thấy chán ghét.
Thấy thiếu niên vẻ mặt lạnh nhạt, dường như không thèm để ý tới câu hỏi của mình. Lê Phong vừa định theo thói quen nổi giận, lại nhớ tới lúc này mình còn có cầu xin người ta.
Gã lặng lẽ trong lòng lẩm bẩm "Đại trượng phu co được dãn được", liền kề sát đối phương vài phần: "Cậu muốn bao nhiêu tiền thù lao."
Không thích mùi rượu quanh người này, Quý Lam Xuyên nghiêng người tránh đi. Không hiểu sao lại nhớ tới mùi nước hoa Cologne trên người tổng tài ba ba.
Đôi mắt phượng khẽ nheo lại, thiếu niên tức giận nói: "Muốn Lê gia, anh cho sao?"
"Đừng đùa nữa......."
Lê Phong không ngốc, nghe ra đối phương đang cự tuyệt mình.
Gã theo bản năng phản bác, nhưng lại bị thái độ nghiêm túc của thiếu niên cắt ngang: "Tôi nói thật."
"Tống gia anh biết đi, sau khi Tống Nghĩa tới cầu xin tôi, việc làm ăn của Tống gia vẫn không thấy khởi sắc."
Nhớ lại ủy thác mà mình từng tiếp nhận, Quý Lam Xuyên cố tình giấu đi Tần Chinh cùng Hoắc Đóa Đóa không đề cập tới: "Còn có Phó Hoành Đạt, nghe nói vợ của anh ta muốn ly hôn, ngay cả cốt nhục trong bụng cũng phải xóa sạch..."
"Thê ly tử tán, cửa nát nhà tan." Cố ý phóng đại lời nói, thiếu niên nhún nhún vai, thuần lương cười, "Lê thiếu cũng chuẩn bị tốt vận xui dính theo rồi sao?"
"Đó là do bọn họ gieo gió gặt bão."
Không bị đối phương dọa sợ, Lê Phong không cần suy nghĩ mà trả lời.
Quý Lam Xuyên thấy thế cũng không tức giận, mà là ý vị thâm trường hạ thấp giọng: "Cho nên, anh cùng ba anh, cho tới bây giờ chưa từng làm bất cứ chuyện gì trái với lương tâm sao?"
Bình luận