Chương 9: 9

Đã 3 ngày kể từ khi Thượng Giác đứng chờ dưới cửa phòng Viễn Chủy, không ăn không uống, không ngủ nghỉ, đến... voi còn chưa chắc chịu được huống chi là người, vậy mà hắn vẫn kiên trì bám trụ.

Ban ngày trời nắng như thiêu đốt, ban đêm sương xuống lạnh thấu thịt... nét mặt hắn giờ xanh xao, đôi môi trắng bệch như người chết, thật không khỏi khiến người khác động lòng.

Đã nói rồi, trái tim con người có phải sắt đá gì cho cam, người nhà họ Cung xót 1 thì Viễn Chủy xót 10, xót đến nhiều lúc ứa nước mắt mà cũng chỉ lạnh lùng ngoảnh mặt đi. Ừ thì yêu đấy, thương đấy, trái tim đau đến chết đi được đấy nhưng tự trọng, nhưng lý trí, nhưng tính cách, cái gì cũng cao, cái gì cũng ương ngạnh, cái gì cũng cố chấp, thế là đâu vẫn hoàn đấy. Ai sáng chế ra được cái câu 'yêu nhau lắm cắn nhau đau' quả đâu có sai mà.

Bữa ăn sáng của ngày thứ 4...

"Xem chừng nhà mình sắp phải đi mua 1 chiếc quan tài rồi." Nhị ca miệng nói mắt liếc liếc, liếc sang ai thì chắc mọi người đã hiểu.

"Hôm nay là ngày thứ 4 rồi, đô thật đấy..."

"Dực Thần à, đệ xem hôm nào ngày đẹp để nhà ta lập cái mộ mới nghen."

"Để em lo phần bia mộ với vàng mã." Thất ca cười nhăn nhở.

"Để anh..."

"NÈ NHAAAAA!!! Mấy ca có thôi ngay không hả?" Viễn Chùy cáu kỉnh.

"Tại ai chứ?"

"Người ta đứng chờ đệ 3 ngày 3 đêm rồi đấy."

"Chân tình của người ta tìm khắp thế gian cũng tìm không được đâu."

"Trên đời này chỉ có duy nhất 1 Cung Thượng Giác ngốc nghếch là có thể yêu 1 tên Cung Viễn Chủy bướng bỉnh, cứng đầu nào đó nhiều đến vậy thôi, tuyệt đối không có người thứ 2 đâu."

"Mà nếu có thì Cung Viễn Chủy cũng không yêu nổi, ai bảo trái tim trót bị tên ngốc đó lấy cắp rồi." Tam ca đế câu cuối cùng.

"AHHHH, đệ không thèm ăn nữa. Mấy huynh có phải ca ca của đệ không thế, toàn đi bênh người ngoài là sao."

Viễn Chủy giận dỗi toan quay bước thì đúng lúc đó Tiểu Hồng lao vào, nét mặt hốt hoảng, mồ hôi lấm tấm:

"Cung... Cung công tử... ngất xỉu rồi."

Trong 1 thoáng, ánh mắt Viễn Chủy như dại đi, ý muốn chạy tới bên cạnh hắn, ôm hắn mà khóc, mà xin lỗi bùng cháy mãnh liệt. Ý chí y đang điên cuồng tìm kiếm hình ảnh của hắn, hơi ấm của hắn mà tại sao... tại sao mặc cho tất cả đều hoảng hốt, cậu lại vẫn đứng chôn chân tại chỗ?

Sảnh đường thoáng chốc trở nên vắng lặng, Viễn Chủy lặng lẽ lê bước ra cửa... ngược hướng với mọi người. Y về phòng, không để ý rằng có 1 người nãy giờ vẫn dõi theo mình.

Màn đêm hờ hững buông xuống, cảnh vật chìm trong cái tĩnh lặng thanh bình, cánh cửa phòng cuối hành lang khẽ hé mở, để lộ 1 con người đang thiêm thiếp trên giường, thần thái nhợt nhạt.

Bước chân nhẹ nhàng tới gần chiếc giường, một bàn tay dịu dàng vuốt ve lên khuôn mặt xanh xao ấy.

"Đồ ngốc này, bảo chàng đứng chờ tới chết thì chàng làm thật sao, người đứng đầu cả thiên hạ mà phải chết vì Cung Viễn Chủy thì có đáng không? Chàng là đồ ngốc nhất mà em từng biết. Lúc trước không bảo thì một mực đem trả người ta về, cũng không thèm nghĩ đến cảm xúc của người ta, thế mà bây giờ sao lại nghe lời vậy hả, chàng mà chết thì em ở góa à, đồ ngốc."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...