Chương 11: Có đẹp trai bằng tôi không?
Hai centimet liên quan đến tôn nghiêm đàn ông bị gạt bỏ một cách vô tình, trong lòng Lục Cẩm Diên càng thêm khó chịu, cố ý cường điệu nói: "Thật ra có nhiều người nói mình 1m9 chứ thực tế không được 1m9 đâu. Như kiểu họ bảo mình 1m8, thì phần lớn chỉ cao 1m78 thôi."
"Hả?" Khương Duật Bạch bày ra vẻ nghi hoặc, "Tôi cao đúng 1m8 mà."
Nghe vậy Lục Cẩm Diên phải vội vàng bổ sung: "Phần lớn, tôi nói phần lớn, cậu là ngoại lệ."
Để thêm một số chi tiết đáng tin hơn, Khương Duật Bạch nhấc chân đi tới trước mặt hắn, thấy khoảng cách chưa đủ gần nên lại tiếp tục tiến thêm một bước nữa.
Một mùi hương mát lạnh ùa tới khiến Lục Cẩm Diên khẽ giật mình, cơ bắp giấu sau lớp áo thun màu đen căng cứng như lâm đại địch.
Hắn định mở miệng hỏi, nhưng khi vừa cúi đầu xuống, một ngón tay man mát như có như không sượt qua môi dưới của hắn.
Dòng điện kích thích từ chỗ bị chạm vào bùng nổ hết toàn thân, Lục Cẩm Diên giật mình lui về phía sau một bước, ngay cả giọng nói cũng thay đổi: "Tiểu Bạch cậu..."
"Tôi đo thử rồi, anh ấy cao đúng 1m9 á." Khương Duật Bạch trở lại khoảng cách an toàn, đưa tay phe phẩy trên đỉnh đầu, "Tôi cao đến chóp mũi anh ấy, đến miệng của cậu."
Nghe thế, ửng hồng sau tai Lục Cẩm Diên dần lặng lẽ biến mất.
Khương Duật Bạch hồn nhiên không phát hiện ra sắc mặt hắn đổi tới đổi lui, nhỏ giọng yêu cầu: "Có điều, chuyện tôi có bạn trai tôi chỉ nói với cậu thôi, cậu tạm giữ bí mật giúp tôi được không?"
Không thể để Lục Cẩm Diên hỏi tiếp nữa, lỡ như có thiết lập nào đó cậu chưa kịp nghĩ ra thì rất dễ lòi đuôi.
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên mạnh mẽ đè ngũ vị tạp trần xuống đáy lòng, giọng điệu trịnh trọng nói: "Đương nhiên rồi, tôi sẽ giữ bí mật thay cậu."
(*) ngũ vị: chua cay mặn ngọt đắng
Khương Duật Bạch cuối cùng cũng thở ra một hơi thật dài: "Cảm ơn cậu."
Lục Cẩm Diên trả lời: "Không cần cảm ơn."
Khách sáo qua lại một hồi xong bỗng nhiên im ắng.
Hai người nhìn nhau không biết nói gì, mãi lát sau Lục Cẩm Diên với di chuyển trước.
Hắn đẩy cửa phòng vẽ ra, nghiêng người nhường đường: "Đi ăn cơm tối thôi, không tầng hai căng tin đóng cửa bây giờ."
"Ừm." Khương Duật Bạch đeo cặp lên ra ngoài.
Kể ra cũng lạ, bình thường giờ đó tầng hai căng tin vốn chẳng có ai, nhưng tối nay lại có thêm mấy cặp đôi đang dùng bữa.
Khương Duật Bạch vẫn chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, hai người vừa bưng khay đồ ăn ngồi xuống không bao lâu, thì lại có thêm một đôi tình nhân tới bàn bên cạnh.
Cô gái kia có một giọng nói ngọt ngào, chàng trai bên cạnh thì cố giả vờ đè giọng thấp xuống, ăn uống không đứng đắn, xúc được vài miếng là lại liếc mắt đưa tình.
Bình luận