Chương 16: Vẽ chính là hắn đúng không?
"Không phải..." Lục Cẩm Diên muốn giải thích, nhưng lại nhất thời không thể giải thích được hành động khác thường của mình.
Khương Duật Bạch nhìn hắn một cái rồi liếc mắt xuống phần cơm thừa trong bát: "Ăn thêm vài miếng đi, đừng lãng phí thức ăn."
Vẻ mặt Lục Cẩm Diên buồn bực kéo bát lại: "Được rồi, không lãng phí thức ăn."
Ấy mà đồ ăn ngày thường rất thích ăn, giờ phút này nhai trong miệng lại chẳng có vị gì, không biết hệ thống vị giác của hắn xảy ra vấn đề gì nữa.
Ăn được mấy miếng, trong đầu hắn lại thoáng hiện ra hình xăm kia.
Xăm ở chỗ riêng tư như vậy, có lẽ chỉ để cho người thân thiết nhất xem thôi...
Khương Duật Bạch nâng mi lên, thấy hắn dùng đũa chọt chọt trong bát thì nhịn không được nói: "Nếu không muốn ăn nữa thì đừng miễn cưỡng."
Lục Cẩm Diên chọt đũa một hồi: "Không phải, ăn ngon lắm."
Cậu đang nhấm nháp đồ ăn, nghe thấy giọng nói trong trẻo ấy bèn nói tiếp: "Thật sự không cần giảm cân nữa đâu, thân hình cậu đã đẹp lắm rồi."
Thân hình cậu đã đẹp lắm rồi.
Thân hình cậu đẹp lắm...
Cơm trong miệng bỗng nhiên có mùi có vị, Lục Cẩm Diên nuốt xuống, khóe môi không kìm được hơi cong lên: "Thật không?"
"Thật." Khương Duật Bạch tán dương từ đáy lòng, sâu trong ánh mắt có một tia hâm mộ, "Dáng người đẹp như cậu rất khó tập."
Không chỉ có tỷ lệ cơ thể vượt trội, mà cơ bụng tám múi hoàn hảo kia còn được quyết định bởi gen bẩm sinh, phụ thuộc vào mô liên kết bên trên bụng, có vài người dù tập luyện nhiều cỡ nào cũng chỉ được có sáu múi thôi.
Lục Cẩm Diên thấy mình nên nói cái gì đó khiêm tốn một chút, nhưng nghĩ đối phương là Khương Duật Bạch, nụ cười trên môi càng sâu: "Để có được cơ bụng này, thật ra tôi cũng phải bỏ ra nhiều công sức lắm đấy."
"Ừm." Khương Duật Bạch gật đầu tỏ vẻ đồng ý, "Làm chuyện gì cũng cần phải bỏ công bỏ sức mà."
Hệt như cậu ngày qua ngày không ngừng cầm bút luyện vẽ, kỹ năng mới có thể càng lúc càng tiến bộ.
Chỉ ngắn ngủn vài câu thôi mà Lục Cẩm Diên đã cảm thấy khẩu vị tăng lên, một hơi ăn sạch cơm thừa trong bát, thậm chí còn chưa thỏa mãn, muốn ăn thêm bát nữa.
Ngặt nỗi nghĩ lại, buổi tối mà ăn nhiều quá sẽ không tiêu hóa được, bèn lập tức bỏ bát đũa xuống: "Trời hẵng còn sớm, chúng ta đi dạo một vòng cho tiêu thực nhé?"
Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ treo tường trong căng tin, gật đầu đồng ý: "Được."
Hai người kề vai nhau đi trên con đường nhỏ của trường, thỉnh thoảng trò chuyện đôi lời, không hề cố gắng kiếm chủ đề, chỉ thoải mái hưởng thụ gió đêm thổi tới.
Mãi đến khi đi qua sân vận động, một đám nam sinh đang chơi bóng mới gọi Lục Cẩm Diên lại: "Anh Lục! Qua chơi bóng thôi!"
Bình luận