Chương 2: Trai thẳng, đừng hẹn
Khương Duật Bạch rời mắt đã được vài giây, Lục Cẩm Diên mới khôi phục lại tinh thần.
Hắn nhìn về phía Chu Phong hỏi: "Bạn cùng phòng mới đây à?"
Thẩm Chiếu giơ tay cướp lời: "Đúng, đây là bạn cùng phòng mới của chúng ta! Anh Lục, có phải anh thấy cậu ấy quen quen không?"
Lục Cẩm Diên không trả lời quen hay không quen, chỉ nở một nụ cười tươi rói: "Chào mừng bạn cùng phòng mới."
Khương Duật Bạch đứng tại chỗ rũ mi xuống, nhẹ giọng đáp: "Cảm ơn."
"Không phải chứ anh Lục, anh thật sự không nhớ sao?" Thẩm Chiếu không nhận được lời hồi đáp, có hơi sốt ruột, "Ban nãy anh còn khen..."
"Tôi nhớ." Lục Cẩm Diên cắt ngang hắn, ý cười trong mắt nhiều thêm vài phần, "Bạn học Khương."
Lục Cẩm Diên biết cậu sao?
Khương Duật Bạch vô thức ngẩng đầu lên, nào ngờ đập vào mắt là một cơ thể rắn chắc vô cùng mạnh mẽ.
Hot boy giảng đường...
Có phải cái đó hơi to quá rồi không?
"A Diên, này là đồ của cậu sao?" Chu Phong định ôm thùng giấy cất sang chỗ khác, nhưng thùng này nặng quá nên mãi vẫn không bê xuống được.
Thấy thế, đôi chân dài của Lục Cẩm Diên sải bước tới gần giường: "Để tôi."
Hắn rướn người lên, vươn hai tay lên dễ dàng bê thùng giấy xuống, tiện thể nhét vào gầm giường.
Khương Duật Bạch nhìn thoáng qua, tầng giường dưới này có vẻ như là chỗ sạch nhất ký túc xá, tấm trải giường kẻ sọc cũng không phải loại rẻ tiền do trường học thống nhất phân phát, thoạt nhìn khá kỹ tính.
"Đây là giường của tôi." Lục Cẩm Diên chú ý tới ánh mắt của cậu, tri kỷ chủ động đưa ra đề nghị, "Nếu cậu không muốn ngủ giường trên thì đổi với tôi cũng được."
Không chờ Khương Duật Bạch đáp lại, hắn đã nói thêm: "Nhưng mà tôi hơi nặng đấy, buổi tối trở mình có hơi ồn."
"Oa! Anh Lục?" Thẩm Chiếu đứng ngoài quan sát đến trợn mắt há mồm, "Hồi trước em muốn đổi giường với anh, nói như nào anh cũng không chịu, sao giờ lại thế?"
"Qua một bên chơi đi." Lục Cẩm Diên nghiêng mặt cười hỏi, "Phải chăm sóc bạn cùng phòng mới, cậu có mới không?"
Khương Duật Bạch mím môi, đôi tay đang cầm vali vô thức nắm chặt, ấn đường cũng nhíu lại đầy hoang mang.
Lục Cẩm Diên nhìn về phía cậu lần nữa: "Bạn học Khương, cậu muốn ngủ tầng trên hay tầng dưới?"
Thấy ánh mắt hỏi thăm của đối phương, Khương Duật Bạch lắc đầu từ chối: "Không cần đổi, tôi ngủ giường trên được rồi."
Thẩm Chiếu nói tiếp: "Chuẩn chuẩn, lỡ hôm nào đó anh Lục nhảy disco ở tầng trên, làm sập giường xuống chỗ cậu thì không hay cho lắm ha ha ha!"
"Được, vậy cậu ngủ giường trên đi." Lục Cẩm Diên nghe thấy câu trả lời đó thì không kiên trì nữa, "Cậu cất đồ đạc đi."
Bình luận