Chương 31: Muốn cướp Tiểu Bạch về

Có lẽ do sự hiện diện của ánh nhìn sau lưng quá mạnh mẽ, nên Khương Duật Bạch đang đứng ngoài ban công mới quay đầu lại như thể đã cảm nhận được gì đó, để rồi bắt gặp một đôi mắt đen như mực.

Lục Cẩm Diên chợt tỉnh táo lại rồi mỉm cười theo bản năng, sau đó hắn bỗng nhớ ra mình đang đứng trong bóng tối, hẳn là Tiểu Bạch không thấy rõ mặt hắn đâu.

Hắn cẩn thận mở cửa ban công ra, bước ra ngoài rồi trở tay khép cửa lại.

Khương Duật Bạch thu lại tầm mắt, sau đó ngửa mặt lên ngắm nhìn vầng trăng treo trên bầu trời xa xăm một lần nữa.

Lục Cẩm Diên đứng sánh vai bên cạnh cậu, ánh mắt hắn vương trên nửa gương mặt xinh đẹp thanh thoát đó, như sợ quấy nhiễu đến thần tiên dưới ánh trăng, tiếng nói của hắn bất giác trở nên dịu nhẹ: "Không ngủ được à?"

"Ừm." Khương Duật Bạch khẽ đáp: "Tôi gặp ác mộng."

Lục Cẩm Diên cau mày lo lắng hỏi: "Gặp ác mộng gì thế?"

Khương Duật Bạch ngóng nhìn vầng trăng vĩnh hằng, hồi lâu sau mới trả lời: "Mơ thấy mình bị người ta bỏ rơi."

Lục Cẩm Diên giật mình: "Cậu biết anh ta ngoại..."

Nói được nửa chừng, hắn bỗng nhận ra có điều không ổn, bèn tức tốc phanh lại.

"Gì cơ?" Khương Duật Bạch quay mặt nhìn về phía hắn, biểu cảm vô cùng mờ mịt.

"Không có gì..." Lục Cẩm Diên có tật giật mình dời mắt đi: "Tôi định hỏi là sao cậu lại mơ thấy như vậy?"

Khương Duật Bạch cụp mắt xuống, nhất thời khó có thể trả lời vấn đề này.

Lục Cẩm Diên nhìn vẻ mặt u buồn yếu ớt của cậu, trái tim chợt đau nhói, hắn an ủi cậu một cách vụng về: "Không sao đâu, chỉ là một giấc mơ thôi mà. Tiểu Bạch tốt như vậy, sao lại có người nỡ lòng bỏ rơi cậu được chứ?"

Cái tên thối tha đó chắc là mắt mù tim đui mới đi ngoại tình với người khác dù đã có Tiểu Bạch.

Nếu hắn là bạn trai của Tiểu Bạch, hắn nhất định sẽ...

"Thế hả?" Khương Duật Bạch nhướng hàng mi như lông quạ lên, đáy mắt phản chiếu ánh xanh rực rỡ: "Tôi không tốt đâu, tôi không tốt một tí nào."

Nếu cậu tốt thật, thì sao lại không có ai bằng lòng yêu thương cậu?

Ngay cả người gần gũi nhất với cậu trên đời này, cũng bỏ cậu mà đi.

Trong giọng nói của cậu cất giấu chút cảm xúc vụn vỡ, nhoáng cái như khoét sâu vào trái tim Lục Cẩm Diên, hắn gấp gáp bảo: "Cậu rất tốt, Tiểu Bạch... Tôi thật sự rất... Cậu thật sự rất tốt!"

Mảnh tình không thể diễn tả thành lời hóa thành những câu chữ lộn xộn và lấp lửng.

Hiếm lắm Lục Cẩm Diên mới ấp a ấp úng như thế này, chỉ có hai lần duy nhất thì đều là khi đứng ngoài ban công cùng với cậu.

Khương Duật Bạch không khỏi bật cười, tâm trạng suy sụp của cậu đang dần tan biến một cách thần kỳ.

Thấy cậu nở nụ cười, Lục Cẩm Diên mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nghiêm túc lặp lại lần nữa: "Tiểu Bạch, cậu rất tốt, cậu xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp trên thế giới này."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...