Chương 41: Xu hướng của tôi chính là cậu

Những sinh viên gần đó dừng lại rồi bắt đầu thảo luận sôi nổi về cuộc trò chuyện giữa ba người họ.

Dương Văn Kiệt nghệt mặt ra hệt như gặp ma, khó tin xác nhận lại: "Anh, anh nói gì cơ?"

"Tôi nói..." Lục Cẩm Diên đặt vali trong tay xuống, sải bước về phía đối phương, "Cậu có tư cách gì mà chỉ trỏ xu hướng tính dục của người khác?"

Hắn lạnh mặt, ánh mắt sắc như dao găm, chiều cao hơn 1m9 của hắn khiến đối phương cảm thấy bị chèn ép mạnh mẽ, áp suất thấp toả ra xung quanh lại càng đáng sợ hơn cả.

Dương Văn Kiệt vốn hay bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, gã bị ép phải lùi về phía sau mấy bước liên tiếp, như thể gã sợ hắn sẽ đánh mình nếu không vừa ý.

"Dương Văn Kiệt đúng không?" Lục Cẩm Diên dừng bước, thấp giọng lạnh lùng cảnh cáo: "Khương Duật Bạch tốt tính, đó là may mắn của cậu. Nhưng tôi rất xấu tính đấy, cậu hiểu không?"

Sắc mặt của Dương Văn Kiệt lúc xanh lúc trắng, gã mấp máy môi mấy lần, nhưng không thể nói được câu gì.

Gã đương nhiên biết Lục Cẩm Diên không dễ chọc, tên gay chết tiệt từng ve vãn hắn đã phải trả một cái giá rất đắt, cho nên hôm nay gã mới cố ý vạch trần Khương Duật Bạch.

Tuy nhiên, diễn biến sự việc lại hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của gã.

Lục Cẩm Diên tuyên bố trước mặt mọi người mình không phải là trai thẳng ư?

"Lục Cẩm Diên." Thấy sinh viên vây xem càng lúc càng nhiều, Khương Duật Bạch gọi: "Đi thôi."

Lục Cẩm Diên cất đi ánh mắt rét lạnh thấu xương, lúc xoay người quay về, ánh mắt của hắn lại khôi phục sự dịu dàng thường thấy: "Đi thôi, Tiểu Bạch."

Hai người sánh bước đi về phía ký túc xá, trên đường đi cả hai đều ăn ý không nhắc lại khúc nhạc dạo vừa rồi.

Lục Cẩm Diên đẩy cửa ký túc xá ra: "Bọn tôi về rồi."

"A a a a a!" Thẩm Chiếu nghe thấy giọng hắn thì lập tức nhảy xuống khỏi ghế, lao đến trước cửa: "Anh Lục, cuối cùng anh cũng về rồi!"

Lục Cẩm Diên tỏ ra hơi ghét bỏ rồi né sang một bên: "Tránh ra chút đi, Tiểu Bạch vẫn chưa vào đâu."

"A a a!" Thẩm Chiếu vội vã lách người sang một bên, nhiệt tình nói: "Tiểu Bạch ơi, tôi nhớ cậu chết mất!"

Chu Phong cũng đứng dậy chào đón: "Nhiệt liệt hoan nghênh A Diên và Tiểu Bạch trở về ký túc xá 611!"

Khương Duật Bạch bước vào ký túc xá, khẽ cười bảo: "Cảm ơn."

"Đừng đứng dí trước cửa nữa, vào phòng hết đi." Lục Cẩm Diên xách vali đi vào trong trước: "Tôi và Tiểu Bạch mang đồ lưu niệm ở núi Tiên Vân về cho mọi người này."

"Woa!" Thẩm Chiếu vô cùng phấn khích, hồ hởi nói: "Mau cho em xem thử đi!"

Lục Cẩm Diên buông vali xuống, lấy những món quà đã mua ở núi Tiên Vân từ trong balo ra, đặt lên bàn cho bọn họ tự chọn.

"Anh Lục, núi Tiên Vân có gì vui không?" Thẩm Chiếu cầm vòng tay lên rồi đeo vào: "Có phải phong cảnh đẹp lắm không?"

"Đẹp, đẹp cực kỳ." Lục Cẩm Diên cố ý vô tình nhìn thoáng qua Khương Duật Bạch, cười trả lời: "Cảnh sắc chỉ trên trời mới có, tựa như tiên cảnh giáng trần."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...