Chương 60: 60

Vương Tiểu Thiên chạy nhanh, Tiêu Ngọc Hoành đuổi cũng nhanh, mà Vương Tiểu Thiên biết là không chạy được hắn bèn trốn ra sau sofa, căng thẳng nhìn Tiêu Ngọc Hoành.

"Cậu đuổi theo tôi làm gì?" Vương Tiểu Thiên rất căng thẳng.

"Hôn hôn ôm ôm thôi." Tiêu Ngọc Hoành trả lời thẳng thắn, đằng nào cũng bị Vương Tiểu Thiên nhìn ra rồi, hắn cũng buông thả bản thân luôn.

Vương Tiểu Thiên trợn mắt: "Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu hôn à?"

"Không phải tôi đang thử đây sao?" Tiêu Ngọc Hoành cách sofa mà cười với cậu, sau đó đột nhiên thò tay ra túm cậu, dọa Vương Tiểu Thiên vội lùi ra đằng sau.

"Cậu còn như thế là tôi hét lên đấy!" Vương Tiểu Thiên nuốt nước bọt, hơi sợ rồi, biết vạch trần Tiêu Ngọc Hoành sẽ làm hắn nổi điên thế này thì cậu đã không làm thế rồi, nhưng cứ nghĩ đến hắn biết thừa bí mật của mình, còn giấu mình chơi không biết bao lâu rồi, lòng thực sự vừa tức vừa không cam lòng, thế là nhất quyết bắt hắn phải nếm mùi hoang mang.

Kết quả người này chẳng hoảng chút nào mà còn rất cao hứng, khiến Vương Tiểu Thiên bên này chỉ muốn hộc máu.

Tiêu Ngọc Hoành cười: "Hét gì? Hét cưỡng hiếp à?"

Vương Tiểu Thiên đỏ nhừ mặt, tức đến ngứa cả răng, còn Tiêu Ngọc Hoành thấy cậu quả thực sợ rồi, thế là không trêu nữa.

"Thôi vậy, đằng nào sau này cũng sẽ hôn được, anh đây không vội." Tiêu Ngọc Hoành bình thản nói, lùi lại, tỏ vẻ mình không bắt cậu nữa.

Vương Tiểu Thiên hết lời để nói, cũng không biết tên này lấy tự tin ở đâu ra, bèn chửi: "Từ bỏ đi, cậu chỉ có phần rửa chân cho bố thôi."

Tiêu Ngọc Hoành nghĩ nghĩ rồi vui vẻ đồng ý: "Được thôi, ăn xong chúng ta vào phòng tắm, tôi không chỉ có thể rửa chân cho anh mà còn có thể chà lưng cho anh nữa."

"..." Vương Tiểu Thiên tức nghẹn, cứ có cảm giác như có gì đó nghẹn lại trong ngực, không lên được cũng không xuống được.

Tiêu Ngọc Hoành lại quay vào bếp, chẳng mấy chốc đã bưng hai đĩa to ra, Vương Tiểu Thiên rướn đầu sang nhìn, được lắm, bít tết kìa, bên cạnh còn có mỳ Ý nữa, thậm chí còn có trứng rán chín một nửa và súp lơ.

Sắc này, hương này... Vương Tiểu Thiên nghi ngờ người từng làm thêm ở nhà hàng tây không phải cậu mà là Tiêu Ngọc Hoành.

"Không tệ chứ?" Tiêu Ngọc Hoành nhìn ra Vương Tiểu Thiên kinh ngạc và tán thưởng, thế là ra oai với cậu: "Gọi ông xã đi, tôi sẽ cho anh ăn."

Vương Tiểu Thiên nhàn nhạt liếc hắn một cái, lấy bánh hành rán bọc trong hai lớp túi nilon từ trong ba lô ra, lại mở bình giữ nhiệt rót một cốc nước uống cùng.

Ông không thèm. Vương Tiểu Thiên hứ một tiếng, cũng may lúc chiều cậu ra khỏi nhà ăn sợ lúc học bị đói, thế là bỏ một tệ rưỡi mua cái bánh này, không thì giờ có khi để Tiêu Ngọc Hoành đắc ý thật.

"..." Tiêu Ngọc Hoành quả nhiên không ra oai nữa, đứng cạnh bàn ăn nhìn cậu, sau đó cười làm lành: "Tiểu Thiên, sang ăn đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...