Chương 30: Anh Trương Du (H)

Trương Du thấy cô sốt ruột, bàn tay xảo quyệt đưa vào cửa mình, tìm  núm vú cương cứng,biểu hiện của sự của ham muốn.

Những ngón tay anh xoay tròn quanh âm vật, ấn và nhào nặn nó bằng hai ngón tay, rồi lại duỗi ra một ngón nữa trêu chọc chỗ lõm nhỏ xíu trên đỉnh, nơi cực kỳ nhạy cảm.

Hà Tô dần dần ngã xuống dưới sự khống chế của Trương Du, rên rỉ liên tục, âm thanh vang vọng bên tai , như mèo con đang cào khiến anh muốn đẩy mạnh về phía trước.

"Ưm a... A a a..." 

Sự kích thích mãnh liệt từ âm vật của cô khiến Hà Tô gần như đạt cực khoái,  Trương Du dừng lại, dương vật chôn chặt bên trong cô, bất động. Hà Tô từ trên mây rơi xuống đất

Cảm giác mất mát khiến cô thốt lên một tiếng bất mãn, má đỏ bừng vì xấu hổ.

"Anh... Đi ra ngoài!" 

Hà Tố xấu hổ đưa tay định gãi Trương Du, nhưng anh  lại tóm lấy và ghì cô xuống.

 "Gọi tên anh một tiếng sẽ ra ngoài."   Anh cười khúc khích, không để ý trêu chọc cô.

"..."

Nhìn Hà Tô bướng bỉnh, Trương Du tươi cười rạng rỡ. Anh lại dùng chiêu cũ, khiến Hà Tô muốn nhiều hơn, muốn lên đỉnh nhưng không được.

Sau khi bị nghịch vài lần, cuối cùng Hà Tô cũng không chịu đựng được nữa. Gần như sắp khóc, cô chỉ có thể yếu ớt gọi: "... Anh Trương Du..."

Trương Du cúi xuống, giọng nói nhẹ bẫng: "Gọi  lần nữa."

"...Trương Du ...a..." Hà Tô ủy khuất khóc thành tiếng.

Lúc này, Trương Hữu đã vừa lòng, côn thịt đang chậm rãi thúc vào của anh  đột nhiên đâm thẳng vào trong.

"A! A a a... Hừ a..." Hà Tô hét lên kinh hãi, nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Trương Du từ phía sau đã tấn công dữ dội,  chỉ còn nghe thấy tiếng đứt quãng. Trương Du thúc mạnh vào mông Hà Tô, hai trái của anh đập vào mông cô, làm nó đỏ ửng. Vòng eo Hà Tô bị giữ chặt, lực mạnh đẩy cô về phía trước, nhưng lại bị bàn tay vòng qua eo kéo lại, đập mạnh vào hạ bộ của anh.

"A a a a!" Tư thế này kéo dài hơn mười phút, Hà Tô gần như không lên đỉnh, toàn thân kiệt quệ.

Hà Tô yếu ớt không thể chống cự thêm nữa, để Trương Du tùy ý thao túng.

Anh dừng lại, rút cây thịt ra, để lại một sợi chỉ bạc giữa đầu cây và lỗ huyệt, nước  của cô nhỏ giọt xuống giường.

Anh bước xuống giường, đứng ở mép giường, lật Hà Tô lại đối mặt với mình, kéo cô đến mép giường, dang rộng hai chân cô, vòng qua eo anh đâm côn thịt vào bên trong cô.

Sự thâm nhập trực diện đã phơi bày toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt Hà Tô, cả cơ thể, tất cả đều hiện rõ trước mắt anh. Lúc này, Hà Tô đã không buồn che chắn, mắt cô mờ đi, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, khuôn mặt và cơ thể ngập tràn dục vọng, vừa trắng bóng lại pha chút hồng hào.Theo những chuyển động nhịp nhàng của những cú thúc, toàn bộ cơ thể Hạ Tô lắc lư, bộ ngực đầy đặn của cô đung đưa. Miệng Trương Du khô khốc, anh  càng thúc cô mạnh hơn.Cô bị lăn qua lăn lại trên giường không biết bao lâu, với vô số tư thế, cuối cùng cho đến khi bất tỉnh.Trước khi ngất đi, cô đã hét lên trong cơn cực khoái, không biết bao nhiêu lần. Trước khi Hạ Tô lên đỉnh Trương Du lấy một chiếc bao cao su từ tủ đầu giường, đeo vào và xuất tinh vào bên trong cô.

Hạ Tô  ngất đi, cơ thể vẫn còn run rẩy. Trương Du ôm cô thở hổn hển, tận hưởng dư vị xuất tinh của anh.

Một buổi chiều đã trôi qua từ lúc họ về đến khách sạn.

 Trời dần tối, thấy Hà Tô ngất đi rồi, Trương Du bế cô vào phòng tắm để lau rửa. Giường thì bừa bộn, chăn ướt sũng vì dịch , không còn chỗ nào khô ráo, anh đành phải gọi lễ tân lấy thêm ga.

"Đem một... hai cái ga lên."

Dọn xong giường, Hà Tô thoải mái dễ chịu ngủ một giấc. Khi cô tỉnh dậy, đã hơn mười giờ, trời tối đen như mực.

Cô đột ngột ngồi dậy, toàn thân đau nhức và run rẩy, cầm điện thoại lên, tin nhắn từ bạn cùng phòng nhắn liên hồi, ai cũng lo lắng không biết cô đang ở đâu.

Cô lập tức nhấc chăn lên, nhưng chỉ thấy toàn dấu vết hỗn độn, tất cả trên người, mắt cô ngấn lệ. 

Cô cắn môi, vừa đứng dậy, chân như không phải của mình, mềm nhũn. Cô ngã phịch xuống đất, tay bám vào mép giường, cố gắng đứng dậy. Cô run rẩy bước từng bước, nhặt bộ quần áo đặt trên chiếc ghế đẩu gần đó khó nhọc mặc lên người.

Cánh cửa đột nhiên mở ra, Trương Du bước vào, tay cầm hộp cơm, ranh đi lấy cơm tối.

"Tỉnh rồi à, ăn cơm đi." Trương Du cười tươi đặt cơm lên bàn, đi đến bế ngang Hà Tô lên.

"À, em phải về trường..." Hà Tô cúi đầu nhỏ giọng nói.

"Ăn cơm đã, bạn em gọi đến, anh nghe rồi, bảo các cô ấy không cần lo lắng." 

"..."

Hà Tô không  động đậy, vẫn cúi đầu kháng cự như cũ, mặt Trương Du tối xuống: 

"Không ăn thì đói, dù sao còn cả một đêm để nghịch." 

"..." Hà Tô bị hoảng sợ, tay nắm chặt váy, đầu mũi chua xót.

"Hic... em muốn...muốn về trường ...huhu." 

Cô ngẩng đầu nhìn Trương Du, sắc mặt anh không quá tốt, nghĩ đến buổi chiều kịch liệt, tối còn bị tra tấn, hốc mắt cô nóng lên.  

"Ăn cơm! Ăn xong đưa em về, nếu khóc thì đừng có về nữa." 

 Trương Du xụ mặt nói lời ác độc, nhưng tay lại nhẹ nhàng lau nước mắt đang chảy xuống.

Hà Tô không có cách nào, đánh thì không đánh lại được,  chạy cũng  không chạy được, chỉ có thể ngoan ngoãn cầm chiếc đũa, nhỏ giọng nức nở ăn cơm.

Chiều nay vận động đã mệt mỏi, ngửi mùi thơm của thức ăn, cô nhét từng thìa lớn vào miệng. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...