Chương 1: Sinh nhật tuổi 18

"Thu Thu, có người tìm!" Giữa giờ giải lao, lớp học 12A2 ồn ào. Tô Ức Thu đang ngồi sắp xếp lại bài thi của mình thì nghe thấy một bạn ngồi gần cửa lớn tiếng gọi.

Cô quay đầu lại, thấy vài người đứng ở cửa đều nở nụ cười đầy vẻ trêu chọc.

Tô Ức Thu thầm thở dài trong lòng, trả lời: "Tớ ra đây."

Cô len qua mấy dãy bàn ghế, bước ra khỏi lớp.

Quả nhiên, ở ngoài là Cố Hạo của lớp 12A5. Không xa trên hành lang, mấy cậu bạn thường đi cùng hắn đang tụ tập, cười đùa nhìn về phía này.

"Ra đây chút, có chuyện cần nói với cậu." Cố Hạo thấy cô ra, nói một câu rồi quay lưng đi.

Tô Ức Thu rất muốn quay đầu về lớp, nhưng trong tình huống nhiều người như vậy, cô không muốn làm người khác mất mặt, đành len qua những tiếng ồn ào và đi theo.

Hai người đi đến cầu thang thoát hiểm. Cố Hạo lấy từ túi quần ra một cái hộp được gói tinh xảo, đưa cho cô, "Chúc mừng sinh nhật, tặng cậu."

Tô Ức Thu liếc nhìn cái hộp. Đó là một thương hiệu trang sức cao cấp đang rất nổi trên mạng, đối với học sinh mà nói thì giá cả thực sự rất xa xỉ.

Cô lắc đầu, "Tớ không cần." Trong lòng, hành động của cậu bạn này thật sự vô lý và khó hiểu.

Nghĩ một lát, cô nói thêm, "Nó rất đắt."

Cố Hạo lại đưa tay cầm cái hộp ra phía trước, "Cứ lấy đi, chút tiền này chẳng là gì với tôi. Ai bảo tôi thích cậu cơ chứ?"

Đây là lần đầu tiên Cố Hạo nói thẳng thích cô. Mấy tháng trước, chuyện hắn theo đuổi cô đã lan truyền khắp nơi. Hắn dường như chắc chắn rằng với mức độ nổi tiếng của mình ở trường, không có nữ sinh nào sẽ từ chối.

Họ nghĩ rằng dưới sự giúp sức của hội bạn thân và anh em, mọi chuyện sẽ thuận buồm xuôi gió mà đến với nhau.

"Người ta là nhất khối, lại là hot girl, sĩ diện lắm. Cậu phải tỏ tình trực tiếp mới có thành ý chứ." Một người bạn của hắn từng nói như vậy.

Vì thế, dưới sự gợi ý của các nữ sinh cùng lớp, hắn đã chọn quà và cố tình chọn ngày này để tỏ tình.

Thế nhưng, kết quả lại hoàn toàn khác với những gì hắn dự đoán. Cô chỉ nghe thấy Tô Ức Thu nói, "Cảm ơn cậu, nhưng xin lỗi, bây giờ tớ không có ý định yêu đương."

Tô Ức Thu đã sớm chán ngấy những chuyện này, nhưng với tính cách của cô, cô sẽ không chủ động tìm Cố Hạo để nói rằng đừng làm phiền cô nữa. Cô chỉ đợi cơ hội để nói rõ, đó cũng là lý do cô đi theo hắn đến đây.

Cố Hạo sững lại, nụ cười trên mặt biến mất trong nháy mắt, rồi lại gượng gạo nhếch mép, bày ra vẻ mặt 'tôi hiểu rồi'.

"Vì năm cuối phải tập trung ôn thi đúng không? Không sao, tôi có thể đợi cậu mấy tháng, tốt nghiệp rồi chúng ta hãy nói chuyện."

"Không, tớ không thích cậu." Tô Ức Thu nói rất nhanh, "Chỉ vậy thôi."

Chuông vào lớp vang lên, cô thở phào nhẹ nhõm, không quay đầu lại mà bước nhanh về lớp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...