Chương 3: Cân nhắc một chút

Trên bảng đen vẫn còn nội dung của kỳ học trước. Tô Ức Thu đặt tờ giấy nhặt được lên bàn ngay phía dưới bảng, rồi lấy giẻ lau để xóa những nội dung đó.

Bộ đồng phục cô đặt khi mới vào trường là cỡ nhỏ nhất. Sau hai năm phát triển, áo đã hơi ngắn. Khi cô nhón chân để lau bảng, một đoạn eo thon nhỏ lộ ra.

Chung Khải nhìn cô từ phía sau, không hề có ý định giúp đỡ. Hắn ngồi nghiêng trên một chiếc bàn không có quá nhiều sách vở, phát hiện trên hõm eo Tô Ức Thu có một nốt ruồi nhỏ.

"Một con mọt sách vô vị," hắn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đó nghĩ, "Thật không biết mấy thằng con trai kia thích cô ta ở điểm gì."

Với một người bắt đầu vẽ từ nhỏ, hắn chỉ cần nhìn vài lần là đã nhớ nội dung bức vẽ không sót một chi tiết nào. Nhưng khi hắn bắt đầu vẽ, hắn vẫn không ngăn Tô Ức Thu đứng một bên chủ động giơ tờ giấy lên. Cả phòng học ngoài tiếng phấn viết sột soạt trên bảng đen, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.

Trong đầu Tô Ức Thu, một nửa là tình dục, một nửa là căng thẳng. Cô cảm thấy trái tim mình lúc nào cũng như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

"Này, tay run thì bỏ xuống đi, tôi không cần xem đâu." Chung Khải cảm thấy cô học sinh giỏi này thật sự có chút ngốc nghếch.

Cơ bắp Tô Ức Thu căng cứng vì lo lắng. Nghe hắn nói, cô mới nhận ra tay mình đang run. Cô hít sâu hai lần, cắn mạnh đầu lưỡi, giơ tờ giấy lên gần mặt mình hơn.
( Đáng lẽ gọi là cậu và mình tình hợp lý hơn, nhưng mình nghĩ trong SM thì na9 phải trên cơ n9 nên đổi là anh và em )
"Xin lỗi," cô nấp sau tờ giấy nói, "Là em đã đề nghị giáo viên nhờ anh giúp đỡ..."

Chung Khải liếc nhìn cô, ừm, cô ta nhận ra hắn không vui, nhưng cũng không đến mức phải xin lỗi.

"Vì em có chuyện muốn nói riêng với anh."

"Nói đi."

Tô Ức Thu nuốt nước bọt một cách khó khăn. Mặc dù đã diễn tập trong đầu rất nhiều lần, nhưng thật sự rất khó mở lời.

"Chuyện gì."

"Em muốn cầu xin anh... làm Chủ nhân của em..." Giọng cô càng lúc càng nhỏ, nhưng trong phòng học không một bóng người, không thể nào nghe lầm.

Cây phấn viết trong tay Chung Khải dừng lại trên bảng đen, rồi gãy đôi.

Im lặng.

Tô Ức Thu không dám nhìn phản ứng của hắn. Nói ra những lời này, cô cảm thấy mặt mình đỏ bừng, nóng như sắp bốc khói.

Im lặng.

Sau đó, tiếng phấn viết sột soạt lại vang lên, cùng với giọng nói đầy ẩn ý của Chung Khải, "Cầu xin người khác là cầu như thế này sao?"

Chân Tô Ức Thu vốn đã mềm nhũn. Hắn không bỏ đi, cô nghĩ, hắn hiểu cô đang nói gì, và hắn không trực tiếp từ chối cô.

Cô quỳ xuống ngay lập tức, cúi gập người, trán chạm xuống sàn nhà.

"Cầu xin ngài làm Chủ nhân của em." Cô nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...