Chương 1: HỎA PHỤNG HOÀNG XUẤT THẾ

Đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo, nơi nơi đều là màu trắng của tuyết phủ. Không gian bị khỏa lấp bởi những đợt gió gào thét lạnh thấu xương. Dưới mặt đất là hai hàng dấu chân dài in sâu trên nền tuyết. Một nam nhân hắc bào ướt đẫm nặng nề cõng trên vai mình một nam nhân khác.

- Sư phụ, tuyết năm nay rơi dày quá!

Nam nhân vừa bước đi vừa nói với thân thể lạnh lẽo trên lưng mình, dường như y đã rời xa nhân thế từ lúc nào. Cũng không biết hắn đã nhận ra hay chưa mà vừa đi vừa nói một mình. Trên gương mặt là những vệt máu khô đặc vì tuyết lạnh.

- Nhiều năm về trước, sư phụ từng nói người đi trong tuyết nhất định sẽ lạnh, khi đó ta còn cho là không đúng. Sư phụ xem, hiện tại quả nhiên giống như lời ta nói, một chút lạnh lẽo cũng không có.

Hắn nói rồi cười cười, đổi lại lời nói của hắn cũng chỉ có âm thanh gió tuyết đang gào thét. Mái tóc đen phủ phục trên người y rũ xuống vai hắn, thỉnh thoảng cọ cọ vào gò má bầm tím của hắn. Hắn vừa cười, tròng mắt chằng chịt tia máu đỏ. Dường như đang cật lực kìm xuống cảm xúc đau đớn đang trỗi dậy mãnh liệt trong tim mình.

- Sư phụ, người cố gắng một chút, cũng sắp đến nơi rồi.

Hắn vừa nói vừa nhìn nhìn về phía trước, cách khoảng chừng một dặm có một sườn dốc, leo lên đó thì chính là đỉnh của Vạn Trùng Sơn.

Khi sắp lên dốc, hắn cẩn thận dùng một sợi dây buộc chặt hai người lại vào nhau rồi từ từ leo lên. Đến nơi, hắn cùng thi thể của sư phụ mình ngã xuống đất. Hắn nằm trên nền tuyết lạnh thở hắt ra. Trong gió tuyết, thấy rõ làn khí mỏng manh từ cánh môi khô nứt nẻ. Hắn mở dây cột trên lưng rồi nằm ngửa, hướng ánh mắt ảm đạm thê lương nhìn về phía bầu trời với những thỏi mây trắng bồng bềnh trôi, và những bông tuyết từ trên cao nặng nề rơi xuống mặt.

Hắn bỗng dưng nghiêng người qua, kéo lấy cánh tay sư phụ đặt trên tuyết, còn mình thì nằm vào hõm vai y. Chân tay lạnh lẽo cũng ôm lấy thân thể y.

Lúc này, từ khóe mắt hắn chảy ra hai hàng lệ. Nước mắt vừa rời khỏi liền đóng băng, thành những hình thù kỳ dị trên gương mặt hắn. Hắn nhìn nam nhân bên cạnh, bàn tay nâng lên khẽ vuốt ve ngũ quan y.

- Sư phụ, ta hối hận rồi. Trước đây, ta không nên mắng sư phụ, càng không nên làm những chuyện nghịch thiên, hại sư phụ nhiều lần khổ sở. Sư phụ, trăm sai ngàn sai đều là ta sai.

Hắn vừa nói bỗng dưng một dòng máu tươi từ khóe môi chảy tràn xuống ngực áo màu trắng của y, nhưng hắn không để ý lắm. Ấn ký hình cánh phượng hoàng dưới đuôi mắt bỗng rực sáng, hắn thấy đầu mình từng trận nhói đau thì vùi mặt vào gáy y dụi dụi mấy cái.

- Sư phụ, ta đau lắm... rất đau!

Hắn vừa nói vừa lấy bàn tay lạnh lẽo của y áp lên má mình, tựa như những ngày xưa lúc hai người còn bên cạnh nhau, mỗi lần hắn đau y đều áp tay lên má hắn yêu chiều. Chỉ là lần đó rất ấm, còn hiện tại hắn chỉ cảm thấy giống như một tảng băng đang chạm vào má mình khiến hắn bật khóc.

- Sư phụ, ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi. Sư phụ, chúng ta có thể làm lại hay không? Có thể không?

Một lúc sau, trong gió tuyết ngút ngàn cũng không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh gì nữa, hai thân thể nhanh chóng vùi chôn dưới làn tuyết lạnh của mùa đông dãy Vạn Trùng Sơn. Ánh sáng mặt trời cuối cùng cũng vụt tắt, nơi đây sớm chỉ còn lại một màu tối tăm lạnh lẽo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...