Chương 20: THAY ĐỔI
Facebook tác giả: Minh Nguyệt Vô Ưu
Ngoài truyện này, Minh Nguyệt Vô Ưu đã hoàn nhiều bộ truyện khác phong phú đa dạng về thể loại, đã đăng trong danh sách tác phẩm ở phần profile. Mời các bạn đón đọc!
------------
"Mẫu hậu, kẻ kia, khi nãy hắn đã vô lễ với con!"
Vũ Yên Chi khẽ nắm lấy cánh tay Minh Kính Hà níu kéo. Bất giác Minh Kính Hà gằn giọng một cái.
"Im miệng, ở chỗ này làm loạn còn ra thể thống gì?"
Bị mẫu thân mắng, Yên Chi liền rũ mắt, chân khẽ dậm một cái rồi xoay mặt qua một bên vuốt tóc mình.
Lúc này Tư Hàn còn ngồi dưới đất, hắn vừa thấy Minh Kính Hà bỗng dưng trở nên thất thần, nhìn chằm chằm không rời mắt. Khóe miệng còn vương tơ máu, tóc tai tán loạn, y phục đêm qua đầy bùn đất, nhìn toàn thân từ trên xuống dưới đều vô cùng chật vật, thậm chí có chút bẩn thỉu.
"Ngươi là đệ tử của đại thống lĩnh hay sao?"
Minh Kính Hà từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng, dùng chất giọng vang vang nói với Tư Hàn. Hắn nửa ngày vẫn không trả lời.
Không hiểu sao, khi nhìn thấy nữ nhân này lồng ngực hắn bỗng phát đau, một cảm giác nghèn nghẹn giống như ai đang dùng tay hung hăng siết cổ mình. Bất giác, ấn ký nơi khóe mắt ẩn ẩn đau. Sau đó lan rộng ra cả thái dương. Hắn run run tay ôm lấy đầu mình.
"Tiểu Thất, đệ sao vậy?"
Kiếm Phong Chi vươn tay đỡ Tư Hàn nhưng hắn liền né tránh. Một cảm giác sợ hãi lạnh lẽo, rét buốt từ trong xương cốt tràn ra khiến Tư Hàn toàn thân đau đớn, hắn dường như cảm thấy mất khống chế, cảnh giác với tất cả những những thứ xung quanh, kể cả Kiếm Phong Chi.
Kiếm Phong Chi nhìn vết thâm dưới đuôi mắt của Tư Hàn, nhiều năm trước đã bị Nhiếp Viễn biến thành một cái hình thù dị dạng màu đen, bây giờ bỗng dưng ẩn ẩn đỏ. Kiếm Phong Chi hoảng hốt, không xong rồi, nếu hiện tại bỗng dưng ấn ký Hỏa phụng hoàng hiện ra, thân phận của hắn lập tức sẽ bị bại lộ.
Kiếm Phong Chi bỗng dưng kéo đầu Tư Hàn ôm vào ngực mình, rồi khẽ xoay lại nhìn Minh Kính Hà.
"Thiên hậu nương nương, hiện tại tiểu sư đệ của ta không được khỏe, có thể để ngày khác rồi hỏi thăm có được hay không?"
"Không được!"
Vũ Yên Chi bất giác rống lên một tiếng. Hôm nay nhất định phải để những kẻ khi dễ mình chịu chút đau khổ nàng mới hài lòng. Có thể dễ dàng cho qua như vậy hay sao? Từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng có bất kỳ ai dám nặng lời với nàng, kể cả phụ mẫu và huynh trưởng. Vì cái gì hôm nay đến chỗ này lại để một kẻ phàm phu tục tử mắng mình chứ? Nàng không cam tâm!
"Ta không sao, đại sư huynh!"
Từ lúc nào Tư Hàn ngẩng đầu lên nhìn Kiếm Phong Chi, y nhìn thấy vết bớt ở đuôi mắt hắn đã trở lại bình thường liền có chút thả lỏng.
Minh Kính Hà từ nãy đến giờ vẫn đứng trên cao nhàn nhạt nhìn Tư Hàn, chưa từng rời mắt khỏi đứa trẻ này. Cảm giác khi nãy nhìn thấy nó là gì, nàng không hiểu. Một chút sợ hãi, một chút giật mình, một chút thảng thốt khó nói thành lời. Bất quá gương mặt nàng vẫn bình thản như không.
Bình luận