Chương 22: DƯ VỊ ÁI TÌNH (H)

Sau khi tách ra, Hoàng Thiên Ngạo khẽ miết nhẹ bờ môi hồng hồng có chút sưng của hắn. Tư Hàn liền cong khóe môi lên cười. Gương mặt hắn trong ánh tà dương tịch mịch khẽ sáng bừng, đôi mắt cũng cong cong thành hình bán nguyệt.

Hoàng Thiên Ngạo khẽ ngắm nhìn dung mạo người này như muốn khắc sâu trọn vẹn gương mặt hắn vào tim. Y vuốt ve gò má của Tư Hàn. Hắn liền cọ cọ má vào bàn tay to của người kia mà làm nũng.

"Ta đã rất nhớ sư phụ. Khi nhìn thấy sư phụ ngất, lòng ta đau muốn chết!"

Hoàng Thiên Ngạo mỉm cười. Y không nói gì, chỉ vuốt ve gương mặt thoáng ửng hồng của hắn. Tư Hàn biết y bình thường ít nói, nhưng không sao. Hắn ở bên cạnh y, cho dù cả ngày không nghe y nói được mấy câu, nhưng hắn tuyệt nhiên một chút buồn chán cũng không có. Hắn vui vẻ, chỉ cần nhìn thấy y thì bản thân liền cảm thấy cao hứng.

"Sư phụ đến đây, ta cho người xem cái này!"

Tư Hàn liền nắm cánh tay Hoàng Thiên Ngạo kéo y đến bên cạnh người tuyết của mình, chỉ chỉ.

"Là cái gì?"

Hoàng Thiên Ngạo nhìn nhìn người tuyết chưa thành hình hài của hắn, ánh mắt không chút cảm xúc.

"Chính là sư phụ. Ta đang đắp sư phụ đó. Người không thấy rất giống mình hay sao? Đây là môi, lúc nào cũng mím thành hàng. Ha ha."

Dứt lời, hắn liền chạy đến ngồi chồm hổm xuống tiếp tục nặn đắp. Hoàng Thiên Ngạo nhìn thấy hắn chơi rất vui thì khẽ lắc đầu mấy cái. Quả nhiên chỉ là một hài tử!

Y không để ý đến hắn nữa mà giương mắt nhìn ra bờ hồ rồi chậm rãi đi về hướng đó. Vừa nhấc được vài bước, bỗng dưng cảm thấy lưng mình khẽ buốt lên một chút, y liền xoay đầu lại.

"Ha ha. Sư phụ, chơi với ta không?"

Tư Hàn dứt lời lại cúi đầu xuống nhặt tuyết vo thành một nắm ném về phía Hoàng Thiên Ngạo.

"Hồ nháo!"

Y nói một tiếng như vậy rồi xoay lưng rời đi. Tư Hàn thấy y hờ hững liền chạy đến phóng lên lưng ôm cổ y siết chặt làm thân thể y hơi lảo đảo một chút.

"Sư phụ cõng ta!"

Hắn cọ cọ mũi vào má y làm nũng. Hoàng Thiên Ngạo ngoài ý muốn, đuổi tiểu tử này cũng không chịu xuống, đành ôm lấy chân hắn, cứ như vậy mà cõng đi. Đúng là tuổi trẻ thật tốt, làm cho tâm hồn khô cằn của Hoàng Thiên Ngạo giống như có mạch nước ngầm ngọt ngào chầm chậm len lỏi vào.

Được thỏa ý nguyện, Tư Hàn trên lưng y bật cười khúc khích. Hắn áp môi vào cổ y khẽ hôn một cái rồi thì thầm.

"Ngày hôm đó ta cõng sư phụ đi trong tuyết, cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hôm nay tuyết vẫn rơi, nhưng lòng lại ấm áp."

Hắn vừa nói vừa nhớ đến đêm đó bản thân đã cõng y trên lưng chạy một mạch đến nhà Nhiếp Viễn, trên đường đi còn bị va vấp mấy lần.

"Hôm đó ta còn đánh rơi sư phụ giữa đường."

Tư Hàn nói một câu như vậy rồi im bặt, có một chút nức nở nghẹn ngào trong cổ họng như muốn tràn ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...