Chương 3: HỒI ỨC

- Câm miệng!

Kẻ quái dị một bên cầm kiếm vươn đến khóe mắt Tư Hàn, một bên gầm gừ trợn mắt.

- Grừ grừ...

Tiểu yêu quái trong miệng phát ra âm thanh gầm gừ, toàn thân giãy giãy.

- Ngâm Tuyết, ngươi rảnh rỗi đứng đó xem trò vui hay sao? Còn không mau giữ nó lại cho ta!

Ngâm Tuyết nhìn thấy tiểu yêu quái trợn mắt phồng má nhìn hắn thì liền có một chút chột dạ, e là sau hôm nay sẽ bị nó ghi thù. Hôm qua đại thống lĩnh bẻ răng nó một lần, sáng hôm sau nó liền chỉ mặt y nói người xấu, còn liều sống liều chết cắn đuôi người ta không buông. Cho nên hôm nay giúp Nhiếp Viễn xóa ấn ký trên mặt nó, e là sau này nó sẽ ghi hận mình suốt đời. Ái chà, hắn không muốn đâu nha!

Ngâm Tuyết nghĩ nghĩ rồi đằng hắng mấy tiếng xong đi ra ngoài, liền nhìn thấy con thỏ thế thân đang đứng ngẩn người hóng hoa tuyết.

- Phong Chi.

- Dạ?

Ngâm Tuyết không dấu vết ngồi xuống thủng thẳng uống trà, giống như kẻ đang tìm cách chạy nạn cũng không phải là mình.

- Vào đó giúp lão đầu giữ Tư Hàn lại.

Phong Chi tuy bình thường thật thà, nhưng y tuyệt nhiên hiểu rõ Hỏa phụng hoàng đó có bao nhiêu hung dữ. Lúc nãy đã nhìn thấy dấu răng nơi cổ tay của Ngâm Tuyết. Hẳn là Ngâm thúc đang tìm cách đổ trách nhiệm lên người mình đi?

- Sao... sao thúc không vào chứ?

- Hử?

Bị Ngâm Tuyết trừng mắt liếc mình, Kiếm Phong Chi đành dậm dậm chân kìm xuống cơn tức giận trong lòng. Y cũng không còn cách nào khác, ai bảo người này chính là người quản lý hình pháp ở Thiên Hoa sơn chứ? Nếu bị hắn ghi thù vào lòng, thì nhất định sau này làm cái gì cũng đều bị hắn đặt dưới mí mắt mà quan sát. Ngâm sứ giả trong lòng chúng đệ tử chính là một kẻ nhớ dai và thù vặt.

- A được được, để ta vào.

Dứt lời, Kiếm Phong Chi liền đi vào trong. Y bình thường có phần ngây thơ nhưng hôm nay lại khá khôn lanh, nhanh chóng dùng miếng vải trùm đầu lại, chỉ lộ ra chiếc cằm.

Nhiếp Viễn nhìn thấy hai người bọn họ kẻ trốn đi người ngụy trang đầy đủ mà không khỏi nhìn lại mình, cái gì cũng hết sức lộ liễu. Quả đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm nha, lâm vào cảnh khổ mới biết ai là tri kỷ.

- Hỏa phụng hoàng ơi là Hỏa phụng hoàng, ngươi xuất hiện cũng đúng lúc lắm, mấy trăm năm rồi lão mới biết được bộ mặt thật của Ngâm sứ giả và đại đồ đệ của đại thống lĩnh nha!

- Khụ khụ...

Bên ngoài liền vang lên tiếng đổ vỡ và ho khan. Ngâm Tuyết uống nước bị sặc. Nhiếp Viễn liếc Kiếm Phong Chi một cái khinh thường.

- Hừ, đồ cái thứ hèn nhát!

Phong Chi mím môi rồi nhìn xuống đất xoay tay đưa trước miệng làm phép trói chặt Tư Hàn, coi như lời Nhiếp Viễn nói là nước chảy mây trôi. Dù gì độc miệng như lão gặp người mắng người, gặp yêu mắng yêu, có ai mà lão chừa chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...