Chương 30: DỨT TÌNH
"Sư phụ lừa gạt ta, tại sao lại gạt ta chứ? Nếu người không yêu ta thì vì sao lại ôm ta? Vì sao lại ở bên cạnh ta? Rốt cuộc từ đầu đến cuối người xem ta là cái gì?"
Tư Hàn vừa nói vừa đấm vào lồng ngực Hoàng Thiên Ngạo, nước mắt rơi xuống thấm đẫm ngực áo y.
"Trả lời ta đi, từ đầu đến cuối rốt cuộc người xem ta là cái gì chứ?"
Hắn nhỏm người dậy nhìn sâu vào đáy mắt Hoàng Thiên Ngạo. Lúc này đối diện với ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo kia, hắn chợt nhớ đến cảnh tượng lúc nãy mình thấy ở phòng công chúa. Tư Hàn rũ mắt liền nhìn thấy trên cổ y vậy mà lại có một dấu răng còn rất mới.
Hắn khẽ nuốt xuống một cái rồi ngồi thẳng dậy, nước mắt nóng hổi cũng chảy xuống cằm. Hắn cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹn, khó nhọc nhíu nhíu mày, bờ môi run rẩy lợi hại.
"Người có thể cho ta biết... người... đã từng có một khoảnh khắc nào thật lòng yêu ta chưa?"
Hắn hơi cúi đầu nhìn chằm vào Hoàng Thiên Ngạo chờ đợi một tiếng trả lời.
"Chưa từng!"
"Ha."
Tư Hàn trong cổ họng vô thức bật ra một âm thanh uất nghẹn. Hắn cắn chặt khớp hàm toàn thân run rẩy, cảm thấy trái tim trong lồng ngực từng trận nhói lên, tâm đau, hắn đang vô cùng đau đớn.
"Từ đầu đến cuối các người mang ta về đây... là để hóa giải hàn khí cho người hay sao?"
Hoàng Thiên Ngạo yên lặng thật lâu, lát sau khàn khàn giọng.
"...Phải!"
Hứa Tư Hàn bất giác nhắm nghiền mắt. Hắn bỗng giương bàn tay run run lên lau khô nước mắt trên mặt mình. Rồi từ từ rời khỏi thân thể Hoàng Thiên Ngạo bước xuống đất ngẩng đầu bật ra một tràn cười.
"Ha ha... Thì ra là như vậy... quả nhiên, sư phụ chưa từng yêu ta..."
Hắn há miệng thở ra một hơi rồi ngẩn người nhìn qua cửa sổ, tròng mắt đỏ ửng giăng đầy tơ máu. Thiên Hoa sơn đã từng là nơi hắn lớn lên vậy mà hiện tại không còn một chút quen thuộc. Người trên giường kia đã từng là kẻ khiến hắn yêu đến chết đi sống lại, yêu hơn cả sinh mệnh mình, nhưng mà cuối cùng y lại nói chỉ xem mình là thuốc. Tư Hàn hít mũi một cái, lẩm bẩm mấy câu.
"Hóa ra, tất cả các người từ đầu đến cuối đều chỉ lợi dụng ta, lợi dụng cả tâm hồn và thể xác ta... Hóa ra cái gì là nghĩa phụ, cái gì là huynh đệ, cái gì là người yêu... tất cả chỉ do một mình Hứa Tư Hàn ta suy tâm vọng tưởng mà thôi. Đáng lắm... đáng lắm! Ha ha ha."
Hắn bỗng quay đầu lại trợn trừng mắt nhìn Hoàng Thiên Ngạo, lúc này đáy mắt hắn chỉ còn lại lệ khí.
"Hoàng Thiên Ngạo, ta hận ngươi! Cuộc đời này ta làm sai nhất chính là yêu phải một kẻ như ngươi, hận nhất là đã trao chân tình cho một kẻ không đáng. Trách chỉ trách ta ngu muội mà thôi! Vĩnh viễn ta sẽ không bao giờ đặt chân đến Thiên Hoa sơn nữa. Sau này gặp lại chính là kẻ thù."
Dứt lời, hắn nhoáng một cái nhảy ra cửa sổ. Bên ngoài thị vệ nhìn thấy gương mặt Hứa Tư Hàn bại lộ dưới ánh mặt trời liền la hét thất thanh.
Bình luận