Chương 36: VỀ HUYỀN MÔN CUNG
Thức đêm mới biết đêm dài. Hứa Tư Hàn suốt đêm không ngủ, trầm mình giữa tuyết lạnh ngẫm nghĩ đến những chuyện đã từng xảy ra trong suốt mười bảy năm cuộc đời hắn.
Sáng sớm hôm đó, ánh mắt trời yếu ớt rọi qua những tán cây oằn mình phủ đầy tuyết trắng. Ngâm Tuyết đến thì nhìn thấy Tư Hàn đang ngồi thất thần tựa lưng vào gốc đào ngẩng mặt nhìn bầu trời thăm thẳm. Ánh mắt không tiêu cự.
Ngâm Tuyết thở dài một hơi khụy gối ngồi đối diện Tư Hàn rồi cởi áo choàng phủ xuống ngực hắn.
"Ngươi... không sao chứ?"
Tư Hàn vẫn không nhìn Ngâm Tuyết, ánh mắt trống rỗng vô thần.
"Ngồi ngoài tuyết không lạnh hay sao?"
Nghe câu nói này bất giác Tư Hàn ánh mắt ngưng trọng ngẩn ngơ nhìn cành đào bị hoa tuyết làm cho đông cứng. Bỗng dưng hắn khàn khàn giọng.
"Hắn cũng từng nói với ta như vậy... nhưng ta khi đó đã không cảm thấy lạnh!"
Ngâm Tuyết không trả lời, chỉ nhìn Tư Hàn.
"Nhưng hắn đã không biết, ta sở dĩ không lạnh là bởi vì có hắn bên cạnh. Hiện tại... ta rất lạnh... thật sự vô cùng lạnh, người nói ta phải làm sao đây?"
Ngâm Tuyết thở dài một hơi, vươn tay cột dây áo choàng lại trên người Tư Hàn.
"Ngươi là Hỏa phụng hoàng, mãi mãi cũng không lạnh, trừ khi chính ngươi muốn mình lạnh mà thôi! Có đôi lúc, con người không yếu đuối như họ tưởng... ngươi còn rất trẻ, đường đời còn rất dài, đừng chán nản như vậy..."
Tư Hàn không nói gì chỉ rũ mắt. Hắn lúc này nghe Ngâm Tuyết nói nhưng đều không hiểu. Hắn đang nhớ lại chuyện cũ, vào một ngày lạnh lẽo như thế này cách đây một năm, Hoàng Thiên Ngạo cõng hắn trên lưng đạp tuyết mà đi.
Khi đó hắn cảm thấy thế gian này thật vô cùng ấm áp. Chỉ cần ở bên cạnh người đó thì mãi mãi hắn cũng không cảm thấy lạnh lẽo.
Nhưng mà người ta nói con đường nào rốt cuộc rồi cũng kết thúc, hội ngộ rồi lại chia ly âu cũng đều là lẽ thường tình. Còn giữa hắn và Hoàng Thiên Ngạo cuối cùng là thế nào?
Hắn muốn buông tay, không muốn gặp lại y nữa, sống một cuộc đời tự do tự tại theo ý mình, bù đắp khoảng thời gian mười bảy năm bị người khác lợi dụng. Bất quá, mọi thứ trên đời này đều không như ý muốn, nhất là chuyện tình cảm. Có đôi khi muốn quên lại càng nhớ nhiều hơn.
"Đứng dậy đi!"
Ngâm Tuyết bỗng nắm lấy cổ tay Tư Hàn làm cho hắn từ trong mộng cảnh tỉnh lại. Hắn ngẩng đầu trân mắt nhìn y, giống hệt đứa trẻ nhỏ lạc mẹ.
"Đi đâu?"
"Đi đâu cũng được. Chỉ cần đi mà thôi! Ngươi cứ tiếp tục ngồi ở đây cũng không thể giải quyết được việc gì, chỉ làm cho bản thân chìm trong ảo não."
Tư Hàn ánh mắt có chút trầm xuống.
"Ta phải làm gì bây giờ? Người có thể nói cho ta biết hay không?"
Bình luận