Chương 45: CUỘC ĐỜI VÔ THƯỜNG

Một bàn tay nóng hổi bỗng chạm lên gò má khô ráp làm Phong Chi giật mình rụt đầu lại. Một lúc sau cảm thấy bàn tay run rẩy bao lấy gò má mình thì khóe mắt hắn từ lúc nào đã đỏ ửng.

Hắn biết người đến là ai. Từ lúc Kiếm Phong Chi biết Ngụy Trình yêu mình thì có rất nhiều thứ hắn đã sáng tỏ. Có lẽ, trên đời này Ngụy Trình chính là người đã hy sinh nhiều nhất vì hắn, và cũng chỉ có y mới tìm được hắn đầu tiên mà thôi.

Ngụy Trình quỳ rạp xuống bên cạnh Kiếm Phong Chi, cắn chặt khớp hàm, khóe môi run rẩy nhìn chằm chằm người đang nằm trên mặt đất. Bàn tay áp trên gò má hắn không ngừng sờ tới sờ lui. Trái tim trong lồng ngực Ngụy Trình hiện tại đau đớn đến co rút.

Y trợn mắt nhìn người yêu trên mình đầy thương tích. Ngụy Trình không nhớ rõ chuyện của lúc trước, nhưng y vẫn nhớ cảm giác của mình dành cho Kiếm Phong Chi. Có lẽ trước đây y đã yêu hắn rất nhiều, yêu đến nổi đất bằng dậy sóng.

Kiếm Phong Chi bình thường nhu hòa đáng yêu. Là người đơn thuần nhất mà y từng gặp, là người mang trong mình trái tim thiện lương nhất mà y từng biết.

Hiện tại, khắp người không chỗ nào còn lành lặn, mặt sưng tấy, nếu không phải y vô cùng quen thuộc Kiếm Phong Chi, thì khi nãy có nhìn thấy chỉ e cũng không thể nhận ra hắn. Hiện tại chỉ còn nhìn ra đôi mắt ngây ngô mà y từng đắm chìm vào đó mà thôi.

Ngụy Trình bỗng dưng gục đầu xuống trán Kiếm Phong Chi, nước mắt thành dòng rơi trên mặt hắn. Ngụy Trình hiện tại vô cùng căm hận bản thân, vì sao y lại mất trí nhớ chứ? Vì sao sau khi tỉnh dậy cũng không đến tìm Kiếm Phong Chi? Vì sao những ngày trước đó không mang hắn rời khỏi Huyền Môn cung? Vì sao mấy ngày qua không tìm được hắn sớm hơn? Ngụy Trình cảm thấy mình thật vô dụng, trân mắt nhìn người mình yêu phải chịu đựng thống khổ.

Kiếm Phong Chi đầu óc một mảng mờ mịt. Hắn không biết mình nên gọi y là Ngụy Trình hay là Phong nữa. Hắn hiện tại cái gì cũng không biết.

Nhưng có một thứ Phong Chi biết rõ, chính là không muốn nhìn thấy Ngụy Trình đau đớn vì mình nữa, những gì y đã chịu đựng trong quá khứ là quá nhiều rồi. Bản thân hắn có gì đáng giá để y phải hy sinh nhiều như vậy chứ?

Kiếm Phong Chi thật muốn vươn bàn tay lên vỗ vỗ vai Ngụy Trình, để y vơi bớt thương tâm trong lòng. Đáng tiếc cánh tay đã gãy, hắn thậm chí đến cử động còn không thể. Bàn tay trên tuyết cố gắng nhúc nhích, ngón trỏ gian nan vươn ra, nhưng chỉ có thể run run mấy cái rồi nằm yên bất động.

Kiếm Phong Chi định nói gì đó với Ngụy Trình, nhưng khóe môi run rẩy mấy lần vẫn không thể thốt ra được bất kỳ lời nào. Có lẽ hiện tại nói điều gì cũng là vô nghĩa.

Bỗng dưng, Ngụy Trình cởi áo choàng ra bọc Kiếm Phong Chi lại rồi ôm lên. Lúc này Kiếm Phong Chi trong lồng ngực y âm thầm mím môi, một dòng nước mắt nóng hổi bất giác rơi xuống gò má hắn.

Ngụy Trình nhìn thấy Kiếm Phong Chi khóc thì y cũng khóc, mày nhíu nhíu không ngăn nổi hàng lệ chảy dài xuống cằm.

Kiếm Phong Chi cũng không biết Ngụy Trình mang mình đi đâu, chỉ biết là y ôm hắn thật lâu, từ đầu đến cuối cũng chưa từng rời tay. Âm thanh trái tim đập mãnh liệt trong lồng ngực Ngụy Trình hắn nghe rất rõ, khiến lòng hắn vô thức an tâm. Có lẽ đây là lần đầu tiên lúc mình còn tỉnh táo tiếp xúc gần gũi với Ngụy Trình như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...