Chương 55: CỬU VỸ HỒ
Hôm nay đến ngày hẹn với Ân Sơn Tây Xương ở Vạn Trùng Sơn, Lục Mạch đúng như lời đã hứa, chỉ đến cùng với sáu thuộc hạ nữa. Khi đến nơi nhìn thấy sấm sét vang lên rung chuyển trời đất, y nhíu mày lại thành hàng. Thuộc hạ đi phía sau liền khàn khàn giọng.
"Dường như ai đó đang chịu thiên kiếp."
Lục Mạch nghe thấy cũng không trả lời. Y đương nhiên biết kẻ đó là ai. Trong thiên hạ chịu thiên kiếp nặng như vậy ngoài đại thống lĩnh Long tộc ra còn có thể là ai chứ?
"Chủ nhân, suốt mười ngày nay không nhìn thấy Hứa Tư Hàn, có khi nào..."
Tên thuộc hạ nói đến đó thì ngừng lại. Lục Mạch nhiều ngày trước nghe nói Hứa Tư Hàn bế quan tu luyện cũng không quá nghi ngờ, nhưng nay trùng hợp lại là đại hạn của Hoàng Thiên Ngạo, như vậy có một chút không thích hợp. Trước đây Hỏa phụng hoàng dù ghi hận Thiên Hoa sơn nhưng lại nặng tình với Hoàng Thiên Ngạo y biết rất rõ, cho nên nếu ngay thời khắc này hắn tu luyện mặc kệ sống chết của ái nhân e là chuyện khó tin.
"Chủ nhân, chúng ta nên làm gì?"
"Không cần."
Hiện tại cứu được Bạch Cửu mới là thứ y quan tâm nhất, những cái gì khác sớm đã không còn quan trọng nữa.
Lục Mạch vạn năm nay chưa từng biết cái gì là ái tình, không biết cái gì là yêu thương, cho đến khi gặp được Bạch Cửu. Đáng tiếc y nhận ra lòng mình thì đã quá muộn màng. Hiện tại bằng mọi giá y phải mang được người đó về bên cạnh rồi sẽ dùng cả đời còn lại để yêu thương sủng ái hắn.
Mấy ngày qua, Lục Mạch không ngừng nhớ đến những ngày tháng còn bên nhau của hai người bọn họ. Năm đó nếu không đánh thì cũng ép buộc hắn. Ngày gặp lại còn làm hắn sợ đến suýt mất đi hài tử.
Với Bạch Cửu mà nói, có lẽ khi đối diện cùng y cũng chỉ có sợ hãi. E là sau này, y cả đời còn lại nếu muốn ở bên Bạch Cửu thì chỉ có thể ở dưới thân phận của Lục Thiên Minh mà thôi. Ngày hôm đó nhìn thấy y hắn đã sợ hãi đến mức đánh mất tôn nghiêm của chính mình, càng nhớ lại Lục Mạch càng cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình ẩn ẩn đau.
"Có lẽ Lục Mạch phải chết!"
Y thì thầm một câu khiến cho thuộc hạ kinh hãi, hắn liền mấp máy môi hỏi lại.
"Dạ?"
"Sau hôm nay, nếu cứu được Bạch Cửu mang về Huyền Môn cung, sau này các ngươi gọi ta là Lục Thiên Minh. Hãy nói với Bạch Cửu là Lục Mạch đã chết trong giao chiến với thiên giới rồi!"
Thuộc hạ nghe xong thì lòng dạ ngổn ngang. Hắn theo Lục Mạch đã rất lâu, lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhân của mình đối với một người chú tâm nhiều đến như vậy. Có lẽ chủ nhân đã thực sự yêu Cửu công tử kia rồi.
Vậy cũng thật tốt, hiện tại bọn họ cũng đã có thiếu chủ, gia đình ba người hạnh phúc, chỉ cầu mong chủ nhân sau này bớt muộn phiền, Huyền Môn cung cũng không phải trải qua lạnh lẽo nữa. Hôm nay, Lục Mạch vì cứu người trong lòng mà chấp nhận mạo hiểm như vậy. Biết rõ có bẫy giăng ra nhưng vẫn chấp nhận sa chân bước vào. Nếu như Cửu công tử không yêu chủ nhân thì thật oan ức cho người quá rồi!
Bình luận