Chương 8: TRẢ THÙ

"Sư phụ ngươi?"

"Phải!"

Nhiếp Viễn híp mắt một cái xoay đầu lại nhìn xung quanh, sau đó kề sát vào mặt Hứa Tư Hàn hỏi một câu.

"Ngươi nói thử xem đây là đâu?"

Tư Hàn liền áp trán mình vào trán Nhiếp Viễn, mắt đấu mắt, mặt đấu mặt hề hề nói.

"Lão đầu, lão bị bệnh sao? Ở đây đương nhiên là chỗ ở của lão rồi! Ui da."

Lời còn chưa dứt đã bị Nhiếp Viễn dùng trán đập vào đầu hắn một cái, Tư Hàn liền dựng thẳng lưng dùng tay ra sức xoa xoa trán, giương đôi mắt căm phẫn trừng Nhiếp Viễn.

"Lão đầu, ta là bệnh nhân của lão đó! Vỡ đầu lão tử rồi... ui da."

Nhiếp Viễn không để ý đến kháng nghị của Tư Hàn. Y cười cười, gật gật đầu.

"Ngươi yên tâm, đầu ngươi rất cứng nha, còn vừa cứng vừa dày giống hệt cái da mặt của ngươi. Dùng đá đập không vỡ, dùng đao cắt cũng không đứt đâu mà lo."

Nhiếp Viễn vừa nói vừa dùng ngón tay di di vào trán Tư Hàn rồi đẩy hắn ngã nhào về phía sau một cái.

"Ngươi còn biết nói đây là chỗ của ta? Vậy thì đương nhiên lão sư phụ của ngươi không có ở đây rồi!"

Hứa Tư Hàn nằm thẳng đơ trên giường như cá chết khó hiểu chớp chớp mắt.

"Vậy... rồng ngủ gật ở đâu chứ?"

Hoàng Thiên Ngạo trước đây khắp tứ hải bát hoang gọi y là rồng say ngủ. Vì y ít khi rời khỏi Thiên Hoa Sơn, hiếm khi xuất đầu lộ diện, nhưng mỗi lần lên tiếng thì ai nấy đều phải khiếp sợ. Vì vậy bọn họ nói y chính là rồng đang say ngủ, nếu chọc giận rồng thức giấc thì hẳn sẽ mang đến nhiều tai ương.

Nhưng sau này Tư Hàn trong một lần bị y mắng, thì liền âm thầm sau lưng lén lút gọi y ba tiếng 'rồng ngủ gật'. Tất nhiên cũng chỉ có sáu huynh đệ bọn họ và Ngâm Tuyết cùng Nhiếp Viễn biết biệt danh này của đại thống lĩnh mà thôi!

"Sư phụ ngươi đương nhiên ở chỗ của hắn."

Tư Hàn nghe xong bất giác ngẩn ngơ, nhưng dường như có chút không cam tâm liền ngồi bật dây níu lấy tay áo Nhiếp Viễn.

"Lão đầu, hôm qua ai đã đưa ta đến đây?"

Nhiếp Viễn gãi gãi mũi mấy cái.

"Là hắn. Tối đêm qua ngươi bị Bạch Nghiên đánh chỉ còn nửa cái mạng, hắn đã vác ngươi đến đây năn nỉ ta cứu cái mạng nhỏ của ngươi đó, tiểu tử thối! Còn không cảm ơn ta đi?"

Tư Hàn quay đầu theo hướng tay của Nhiếp Viễn thì nhìn thấy Ngâm Tuyết đang ngồi vắt chéo chân trên ghế, lưng ngả ngớn tựa vào gốc đào ngủ say. Không phải hắn say ngủ, mà chính là bị bình rượu hoa của Nhiếp Viễn chuốc cho say quên trời quên đất, ngủ một mạch từ khuya đêm qua đến bây giờ vẫn chưa chịu tỉnh.

Tư Hàn nghe vậy thì ngẩn người lần nữa. Hắn bất giác giương đôi mắt trống rỗng nhìn ra bầu trời tràn ngập nắng mai mà không rõ tư vị gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...