Chương 58: 58
Chương 58
Kỷ Linh hỏi Hứa Căng: "Anh tới tìm tôi, là muốn tôi làm gì?"
Hứa Căng có chút khó xử mà nói: "Ông chủ Kỷ, tôi biết giữa chúng ta không có giao tình gì, nhưng xin anh hãy giúp tôi truyền lời cho anh trai của Duyệt Thi, cho tôi một cơ hội được nói mấy câu với Duyệt Thi."
Kỷ Linh thấy hắn rõ ràng lớn tuổi, nhưng bộ dạng hoàn toàn bó tay không có biện pháp, lại nghĩ tới Nghiêm Duyệt Thi khi đó khóc đến thương tâm như vậy, nhất thời cũng mềm lòng, bèn nói: "Tôi không thể đảm bảo có thể tác động được Nghiêm Nghĩa Tuyên, chỉ có thể đưa ra chuyện này với anh ấy."
Lúc này Hứa Căng mới hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, nói: "Cảm ơn anh, ông chủ Kỷ."
Hắn tự giễu mà cười cười: "Trước kia tuy rằng đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi chân chính đối mặt, mới hiểu được tôi cùng cô ấy thật sự là khác nhau một trời một vực, tôi bất lực, cũng thật uất ức." Một người đàn ông dám thừa nhận mình bất lực, đòi hỏi có dũng khí rất lớn. Loại chuyện này không thể nói với người ngoài, Hứa Căng đại khái cũng nghẹn lâu lắm rồi, gặp được người có thể cảm kích như Kỷ Linh, nhịn không được bèn nói hết ra, "Tôi bây giờ lấy cái gì chống lại người ta chứ?"
Kỷ Linh ngẩn người, nói: "Anh cho rằng Nghiêm Nghĩa Tuyên sẽ làm gì anh sao?" Hắn đột nhiên cười, nói, "Kỳ thật không đến mức đó, với những gì tôi được biết, anh ấy thật sự khinh thường việc chèn ép người khác để đạt được mục đích của mình. Cho nên anh yên tâm, sự nghiệp cùng sinh hoạt của anh, đều sẽ không chịu ảnh hưởng gì, người Nghiêm Nghĩa Tuyên muốn quản giáo chỉ có em gái mình mà thôi."
Hứa Căng cũng cười, hắn nói: "Tôi hiểu, từ hành động ngày thường của Duyệt Thi là có thể nhìn ra, cô ấy đã được dạy dỗ tốt như thế nào, hào phóng mà chính trực. Tôi biết cô ấy từ nhỏ đã mất đi cha mẹ, đi theo anh trai mà lớn lên, người chỉ bảo cô ấy nhất định cũng phải là một người ưu tú, mới có thể nuôi dạy ra cô ấy đáng yêu như vậy." Hứa Căng nghiêm túc mà nhìn Kỷ Linh, nói, "Cô ấy từng nói với tôi, chỉ khi nào được anh trai đồng ý, chúng ta mới có thể xem như chân chính ở bên nhau."
Điểm này thật ra Kỷ Linh lại không nghĩ tới, hắn cho rằng Nghiêm Duyệt Thi rất không kiên nhẫn với Nghiêm Nghĩa Tuyên, kết quả còn tôn trọng ý kiến anh trai hơn cả tưởng tượng. Cô khả năng vẫn luôn mong đợi, hy vọng có thể được anh trai lý giải.
Hứa Căng thở dài nói: "Đôi khi tôi cũng không rõ, Duyệt Thi tốt như vậy vì cái gì đi coi trọng tôi? Cô ấy hẳn nên tìm một người trẻ tuổi hơn, giàu có hơn, có thể mang đến cho cô ấy một tương lai tươi sáng."
Kỷ Linh cảm thấy không cách nào an ủi hắn, mà thật ra đây là chuyện đương nhiên, Hứa Căng biết, hắn biết, Nghiêm Nghĩa Tuyên biết, thậm chí ngay cả bản thân Nghiêm Duyệt Thi cũng biết.
Tuy nhiên hắn vẫn cảm thấy không nên thế này.
Ít nhất là trong quan hệ của bọn họ, Nghiêm Duyệt Thi đã thể hiện dũng cảm thế nào, vậy mà Hứa Căng lại tràn đầy ý định lùi bước.
Kỷ Linh nhịn không được nói: "Hứa đạo diễn, có phải anh coi nhẹ bản thân quá mức rồi không? Như anh nói, Nghiêm tiểu thư ưu tú thiện lương như vậy, người cô ấy thích khẳng định sẽ có chỗ hơn người. Nếu anh ngay cả tự tin còn không có, vậy làm sao có thể cho Nghiêm tiểu thư sự tin tưởng?"
Bình luận