Chương 69: 69

Chương 69

Hai người cùng ngồi xuống, không nghĩ tới người mở miệng trước là Tống Quý Kỳ.

"Kỷ tiên sinh lần nào cũng đều cho tôi ấn tượng rất sâu." Tống Quý Kỳ nói, "Chúng ta rõ ràng mới gặp nhau vài lần, lại cảm thấy như rất quen thuộc."

Là thật sự quen thuộc, Kỷ Linh nhìn khuôn mặt em trai từ nhỏ đến lớn, chỉ cười cười, nói: "Đây đại khái chính là cái gọi là nhất kiến như cố(*) đi."

((*) Nhất kiến như cố: Mới gặp mà như bạn bè lâu năm)

Tống Quý Kỳ gật gật đầu, nói: "Nhưng lần này Kỷ tiên sinh là thật sự có việc gì đi." Hắn cười, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, "Nếu tôi đoán không lầm, là cố ý tới tìm tôi?"

Kỷ Linh không nói ra ý đồ đến đây của mình, mà nói qua chuyện khác: "Tôi nghe nói Tống tiên sinh vốn là một học giả, đột nhiên nửa đường làm thương nghiệp, lại có thể quản lý một công ty lớn như vậy, thật khiến người ta bội phục."

Tống Quý Kỳ không nghĩ tới hắn sẽ nói thế này, hơi hơi ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, nói: "Nơi nào là học giả chứ, chỉ là học sinh mà thôi. Bởi vì gia huynh gặp phải tai nạn xe cộ, cho nên tôi mới kế thừa gia nghiệp."

Hắn nói, ngữ khí không hề dao động: "Tôi cho rằng chuyện này người trong giới thương gia đều biết, Kỷ tiên sinh không nhớ sao, tôi nhớ rõ anh còn nói tôi phải nén bi thương thuận theo biến cố."

Kỷ Linh biết hắn đang nhắc tới chuyện xảy ra trong bữa tiệc tối, đó đã là chuyện từ thật lâu trước kia, Kỷ Linh nhìn em trai, nói: "Tôi nhớ, cho nên mới bội phục Tống tiên sinh, ngần ấy năm đều kiên trì như vậy."

Tống Quý Kỳ nghe hắn nói xong, có chút động dung, rốt cuộc cười nói: "Rất nhiều người nói công ty là của hời mà tôi nhặt được, nếu không phải anh trai xảy ra chuyện, tôi cũng sẽ không được ngồi lên vị trí này."

Kỷ Linh lắc đầu, nói: "Ai nói xấu thì kệ kẻ đó nói đi." Hắn cười nói, "Tám chuyện không thể làm cho anh kiếm thiếu một phân được, cũng không cách nào làm họ kiếm thêm được một phân."

Điều này là Nghiêm Nghĩa Tuyên nói.

Tống Quý Kỳ cười theo hắn, nói: "Đúng thế, trên thương trường, chỉ có tiền mới có quyền lên tiếng nhất."

Kỷ Linh nói: "Cho nên tôi cho rằng Tống tiên sinh rất có năng lực."

Khẩu khí của hắn, nghiêm túc mà tràn ngập tán thành, Tống Quý Kỳ không rõ hắn lấy lập trường gì ra để bình phán.

Kỷ Linh nói xong lời mở đầu, rốt cuộc vào đề chính: "Vừa rồi khi tôi cùng một bên phần mềm nói chuyện hợp tác, thì đột nhiên công ty đầu tư của Tống thị nhúng tay vào muốn cùng tôi đoạt."

Tống Quý Kỳ cười: "Kỷ tiên sinh là vì chuyện này? Loại hạng mục này không được lên báo cáo, đều là do công ty bên dưới tự mình làm chủ. Nếu Kỷ tiên sinh không cam lòng, không bằng cứ đường đường chính chính mà cạnh tranh, tìm tôi cũng vô dụng thôi."

Kỷ Linh không đáp lại lời, mà tiếp theo nói: "Tôi nhìn nhìn hạng mục đầu tư của Tống thị, thấy phân tán rộng khắp, cho nên tôi muốn hỏi Tống tiên sinh một chút, sau này anh rốt cuộc muốn hướng theo con đường nào để phát triển?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...