Chương 10: Dịch: Hallie/ Beta: Raph
"Haiz!" Mẫn Hướng Hàng không đếm xuể đây đã là tiếng thở dài thứ mấy trong tối nay. Nhìn trên bàn ăn bày một dĩa đậu phộng nhỏ, vỏ bia ngổn ngang, rồi lại nhìn đồng hồ trên tường, kim đồng hồ đã sắp chỉ đến 11 giờ. Rầu rĩ mở một lon bia nốc vài ngụm: Lệ Hàn Bân, con người cuồng công việc như em quên sinh nhật của anh thì cũng thôi đi, tại sao đã muộn thế này vẫn còn chưa về, cũng không gọi điện thoại. Chẳng lẽ em không biết anh lo lắng sao? Cái thằng nhóc này, đợi em về xem anh 'giày vò' em thế nào!
Lúc Mẫn Hướng Hàng đang nghĩ cách làm thế nào để 'giày vò' Lệ Hàn Bân thì chuông điện thoại vang lên, giọng Lệ Hàn Bân nôn nóng truyền đến.
"Hướng Hàng, xe của em đang đi tới gần suối phun nước âm nhạc thì bị tắt máy. Bây giờ anh có thể tới đón em được không?"
"Được! Anh tới ngay, em đứng yên ở đó đừng đi đâu!" Nghe thấy Lệ Hàn Bân gặp rắc rối, Mẫn Hướng Hàng vội vàng mặc áo khoác vào, dùng thời gian hơn 20 phút chỉ bằng phân nửa lúc bình thường chạy như bay tới gần đài phun nước.
Xung quanh suối phun nước âm nhạc tối mịt, không có một bóng người. Ánh đèn neon thâu đêm suốt sáng cũng không còn, im lặng đến kì lạ. Loáng thoáng, chỉ nghe thấy tiếng nước 'tách tách..." bắn ra từ suối phun...
Móc điện thoại ra bấm gọi vào dãy số quen thuộc, đáp lại anh chỉ có âm thanh hệ thống, Mẫn Hướng Hàng nhất thời thấp thỏm. Suối phun nước âm nhạc nằm ở vị trí giao giữa thành phố và ngoại thành, trừ thứ bảy và chủ nhật thì người đến đây cũng không nhiều, cộng thêm bây giờ đã không còn sớm, một mình Lệ Hàn Bân liệu có xảy ra chuyện gì không?...
Càng nghĩ càng sốt ruột, Mẫn Hướng Hàng vừa đi tìm khắp nơi vừa gọi to: "Hàn Bân! Lệ Hàn Bân! Em ở đâu?..."
Nhưng đáp lại anh trừ tiếng gió đìu hiu thổi qua thì chẳng còn gì khác...
Lúc Mẫn Hướng Hàng đang nóng lòng như lửa đốt chuẩn bị báo cảnh sát, bỗng nhiên, đèn neon đang im lìm chợt tỏa sáng rực rỡ như hồi phục lại năng lượng. Có lẽ do ở trong bóng tối quá lâu, Mẫn Hướng Hàng nheo mắt một lúc mới chậm rãi thích ứng được với ánh sáng chói lọi xung quanh. Anh không khỏi bị cảnh vật trước mắt làm cho kinh ngạc. Trên những tán cây du xung quanh suối phun âm nhạc treo đầy những quả bóng màu sắc hình trái tim, đang đung đưa qua lại trong gió, giống như những vị thần đầy sắc màu đang vỗ cánh lạc xuống nhân gian... Phía bên trái đài nước bày một bàn ăn theo phong cách cổ xưa có giá cắm nến sáng rực, trên bàn có một hộp quà bí mật. Mẫn Hướng Hàng cảm thấy giống như mình đang lạc vào xứ sở thần tiên của Alice...
Lúc này, có một thiếu niên tuấn tú mặc đồng phục học sinh trung học không biết đã bước ra từ phía nào của đài phun nước. Nhìn khuôn mặt quen thuộc nhưng cũng có chút xa lạ đang đến gần, Mẫn Hướng Hàng ngơ ngác cả buổi không nói được câu nào.
Thiếu niên đi tới bên cạnh Mẫn Hướng Hàng, chớp đôi mắt to tròn trong veo như nước thu, mỉm cười nói: "Anh Hướng Hàng, bây giờ chỉ mới 11 giờ 40 phút, vẫn chưa qua sinh nhật của anh. Happy Birthday!"
Mẫn Hướng Hàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Anh còn tưởng em quên rồi chứ! Tại sao, tại sao em mặc lại đồ thời học sinh vậy? Em..."
Bình luận