Chương 2: Dịch: Linh Linh/ Beta: Raph

Byron có câu thơ:

If I should meet thee

After long years,

How should I greet thee?

With silence and tears.*

(Dịch thơ:

Nếu em còn gặp anh

Sau nghìn trùng xa cách

Biết chào anh thế nào

Hay lặng thầm nước mắt.)

Đón lấy ánh nhìn của Mẫn Hướng Hàng, trong đầu đã tưởng tượng qua vô số hình ảnh trùng phùng, không ngờ lại trong chạng vạng tối đầu thu thế này tình cờ gặp lại. Ráng chiều phủ thêm cho bầu trời một tầng son phấn, mặt trời lặn phía tây dát lên vạn vật một lớp viền vàng. Không hề có ánh sáng mãnh liệt chiếu lên bóng hình Mẫn Hướng Hàng, trong thoáng chốc lại có cảm giác không chân thực. Lệ Hàn Bân nhìn đến mức có chút say.

Mẫn Hướng Hàng cũng đang cẩn thận đánh giá Lệ Hàn Bân nhiều năm không gặp, ánh mắt của cậu ấy mặc dù không sáng trong như trước kia, lại tựa như mang lực hấp dẫn mạnh mẽ của lỗ đen, trong nháy mắt sẽ hút vào tất thảy thất tình lục dục. Gương mặt trẻ con đáng yêu năm đó, bây giờ cũng đã góc cạnh rõ ràng, lộ ra sự cương nghị... Cậu ấy, tựa hồ gầy hơn so với trước kia.

Cuối cùng, vẫn là Lệ Gia Kỳ ngồi trên xe lăn phá vỡ tình thế im lặng kỳ lạ.

"Anh, anh trở về khi nào vậy?" Lệ Gia Kỳ nhẹ nhàng nói, "Em cùng ba đều rất nhớ anh..." Thanh âm càng nói càng nhỏ, cuối cùng nhẹ đến như không nghe được.

Ánh mắt cậu dời khỏi Mẫn Hướng Hàng, nhìn em gái của mình. Mặc dù mình hận cái nhà kia, hận người đàn bà kia, mặc dù Gia Kỳ là do người đàn bà đó sinh ra, thế nhưng từ nhỏ cậu đã rất thân thiết với người em gái cùng cha khác mẹ này. Đứa nhỏ nào ức hiếp cậu, Gia Kỳ sẽ "bảo vệ" người anh tự ti lớn hơn cô ấy này. Khi đó Gia Kỳ thích cười, thích chơi, thích náo động. Chứ không phải giống hiện tại, như con rối mất đi dây cót lẳng lặng ngồi trên ghế.

Hối hận cùng tiếc thương ập tới: "Gia Kỳ, chân của em... Vẫn không giữ được sao? Anh... thật xin lỗi."

Gia Kỳ nhìn như thoải mái nói: "Anh, nhiều năm như vậy em đã không còn trách anh, thật sự. Dù sao ai cũng đều không muốn xảy ra chuyện như vậy..."

Mắt thấy hai người này càng nói càng thương cảm, Mẫn Hướng Hàng đứng ở một bên đề nghị bây giờ đã là thời gian dùng bữa, không bằng mọi người cùng nhau đi ăn bữa tối.

Nằm ở ngoại ô thành phố, nhà hàng này có những món ăn riêng của thành phố S với công thức bí mật, tươi ngon, không dễ ngán. Mẫn Hướng Hàng kẹp thìa thủy tinh bóc vỏ tôm cho Lệ Hàn Bân, "Ăn nhiều một chút, ở nước ngoài không thể thường xuyên thưởng thức đồ ăn quê hương!"

Lệ Hàn Bân ngẩn người, cảm động một hồi, lấy đũa gắp lấy, cẩn thận nhấm nháp món tôm bóc nõn như cao lương mỹ vị. "Cảm ơn".

Mẫn Hướng Hàng nhìn người trước mắt vẫn là tướng ăn như khi còn nhỏ, khóe miệng lộ ra một nụ cười mơ hồ mà ngay bản thân anh cũng không phát hiện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...