Chương 7: (H) - Dịch: Linh Linh / Beta: Raph

Trong bệnh viện hoàn toàn yên tĩnh cùng một màu trắng muốt. Lệ Hàn Bân nằm ở trên giường. Nhắm chặt hai mắt, lông mi dài bởi vì thân thể khó chịu mà có chút rung động, môi khô khốc không có một tia huyết sắc. Lặng lẽ chảy vào cơ thể qua đường tĩnh mạch nhỏ giọt.

Khi Mẫn Hướng Hàng đưa người đã hôn mê đi vào bệnh viện, bác sĩ xem qua bệnh trạng, tức giận nói: "Sao sốt đến mức này mới đưa tới. Theo tôi kiểm tra thì bệnh nhân sốt cao là do hen suyễn gây nên. Bây giờ đang là mùa thu đông, là mùa phát bệnh của hen suyễn, phải chú ý phòng lạnh giữ ấm. Còn nữa, lượng đường trong máu bệnh nhân hơi thấp, có chút suy dinh dưỡng..."

Mẫn Hướng Hàng nhìn người trên giường vừa tức giận vừa đau lòng. Hàn Bân, vì sao em không chăm sóc bản thân mình!

Sáng sớm ngày hôm sau, Lệ Hàn Bân vừa mới tỉnh dậy, Mẫn Hướng Hàng liền xách theo hợp cơm đẩy cửa vào.

"Hướng Hàng, sao, em lại ở bệnh viện?" Mới mở miệng, thanh âm khàn khàn khiến cho chính bản thân cũng giật mình.

Mẫn Hướng Hàng lấy cháo trong hộp ra để ở bàn ăn trên giường, chỉnh lại chăn: "Em sốt quá nên ngất. Hiện giờ đã thấy khá hơn chưa? Có còn không thoải mái nữa không?"

Lệ Hàn Bân lắc đầu cười.

Thấy sắc mặt tái nhợt của đối phương có chút phớt hồng, Mẫn Hướng Hàng yên lòng. Bưng cháo lên, xúc lên một thìa: "Ngoan, bây giờ tỉnh dậy phải ăn nhiều một chút. Bác sĩ nói em hơi bị suy dinh dưỡng".

Nghe lời nói cưng chiều, nhìn thìa cháo thơm lừng trong tay Mẫn Hướng Hàng, Lệ Hàn Bân quẫn bách đến đỏ mặt: "Cái này, em có thể tự ăn".

Mẫn Hướng Hàng thấy Lệ Hàn Bân đỏ mặt liền bỏ thìa cháo trong tay xuống, sờ lên trán Lệ Hàn Bân: "Sao lại đỏ mặt? Lại phát sốt sao? Ơ, trán không nóng..."

Hành động này, thực sự khiến người trước mắt mặt càng đỏ bừng hơn nữa.

Lúc này Mẫn Hướng Hàng mới phản ứng được, hóa ra cái cậu này đang xấu hổ, ha ha. Anh cười một tiếng, ngậm một miếng cháo, đưa vào trong miệng của đối phương.

"Ưm, Mẫn..." Cháo ấm nóng chạy xuống thực quản vào trong dạ dày Lệ Hàn Bân, Mẫn Hướng Hàng vẫn dán lên đôi môi mềm mại, nhúc nhích không ngừng. Nước bọt làm ướt đôi môi khô khốc vì sinh bệnh của Lệ Hàn Bân, đầu lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng cạy mở hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi đối phương như rung động theo từng tiết tấu, từng chút từng chút giống như liếm vòng quanh, dần dần tiến sâu vào... Lệ Hàn Bân khẽ run lên, dùng phương thức của đối phương nhiệt tình mút lấy, đáp lại.

Đến khi vì ngạt thở mà nhịn không được ho nhẹ, Mẫn Hướng Hàng mới lưu luyến rời đi đôi môi anh đào tràn ngập dụ hoặc, nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, nhất thời không kiểm soát được mà quên mất em còn đang ốm..."

"Không sao, em rất thích..." Giọng Lệ Hàn Bân ngại ngùng nhẹ như chỉ có mình cậu nghe thấy.

Mẫn Hướng Hàng làm bộ không nghe thấy: "Hàn Bân, em nói cái gì?"

"Không nghe thấy thì thôi. Em muốn đi ngủ". Nói xong Lệ Hàn Bân làm bộ muốn chui vào trong chăn.

"Em đã ngủ một ngày một đêm mà vẫn mệt ư? Không được, em hôm nay phải nói rõ với anh..." Nói xong cù nhẹ nách Lệ Hàn Bân mấy lần, khiến cậu cười khanh khách không ngừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...