Chương 101: PN 1: Bất ngờ và 'bật ngửa'

Kết thúc một ngày làm việc bận rộn căng thẳng, Lệ Hàn Bân gấp lại văn kiện cuối cùng, nhíu nhíu ấn đường, uể oải ngã người lên ghế da nhắm mắt dưỡng thần. Cứ nghĩ về đến nhà sẽ nhìn thấy Mẫn Hướng Hàng thân thương và các con đáng yêu, cơ thể mệt mỏi giống như phút chốc hồi phục lại năng lượng. Tình yêu của họ chính là toàn bộ suối nguồn động lực của cậu.

"Ding ling ling──" Điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, Lệ Hàn Bân cầm lên xem, một dãy số quen thuộc nhất thời khiến cậu cảm thấy ấm áp. Chậm rãi bấm nút nghe, Lệ Hàn Bân nhẹ giọng hỏi: "Hàng, có chuyện gì muốn nói với em à?"

"Hàn Bân, Bính Bính và Khiếu Khiếu mất tích rồi!" Đầu dây bên kia là âm thanh lo lắng của Mẫn Hướng Hàng.

"Anh nói gì?!" Lệ Hàn Bân bật dậy khỏi ghế, một trận váng đầu bỗng ập tới khiến cậu suýt chút ngã ngồi trở về. Cậu vội vịn mép bàn để đứng vững, cố gắng giữ bình tĩnh: "Bây giờ anh đang ở đâu? Em tới ngay!"

"Anh ở trước cổng trường mẫu giáo của mấy đứa nhỏ đợi em." Mẫn Hướng Hàng nói.

"Được, em biết rồi."

Gác điện thoại xong, Lệ Hàn Bân thẫn thờ nhìn cánh tay phải đã tàn phế của mình, cảm giác bất lực tuyệt vọng chi phối cả tâm hồn lẫn thể xác của cậu. Đến cả khả năng lái xe cũng không được, thì nói gì đến chuyện bảo vệ con? Hít một hơi thật sâu, Lệ Hàn Bân dùng điện thoại nội bộ gọi vào đường dây riêng trong phòng làm việc của Trần Bình, nhưng mãi vẫn không có ai nghe máy.

Xem ra đành phải bắt taxi thôi...

Lệ Hàn Bân bực bội nới lỏng cà vạt, chạy ra ngoài không buồn khoác áo khoác tây trang, mặc kệ mọi thứ...

Nhìn hình dáng mỏng manh đi xuống từ taxi, Mẫn Hướng Hàng siết chặt hai bàn tay đã đổ đầy mồ hôi lạnh, đau lòng nói: "Mấy hôm nay trở trời, sao em lại không mặc áo khoác?" Nói xong, Mẫn Hướng Hàng không hề do dự cởi áo khoác của mình ra, choàng lên vai Lệ Hàn Bân.

"Em không lạnh." Lệ Hàn Bân vội đến đổ đầy mồ hôi nóng lạnh, đưa tay lên từ chối ý tốt của người yêu, trong giọng nói đang kiềm chế có chút run rẩy: "Tại sao bọn nhỏ lại mất tích? Cô giáo trong trường sao lại tự ý cho người khác đón bé?"

"Cô giáo nói Bính Bính và Khiếu Khiếu quen biết người đàn ông đón bọn chúng, nên mới không hỏi nhiều đã giao bọn trẻ cho anh ta." Mẫn Hướng Hàng nhíu chặt chân mày, giọng nghiêm trọng.

"Quen biết? Đàn ông?" Lệ Hàn Bân mím chặt đôi môi có chút tái nhợt, tay trái đang buông thõng vô thức siết lại thành nắm đấm. Nhất định là do người quen làm...

"Ding ling ling──" Tiếng điện thoại inh tai cắt ngang suy nghĩ của Lệ Hàn Bân, trên màn hình nhảy lên một dãy số lạ hoắc, tim Lệ Hàn Bân phút chốc nhảy lên tới họng. Nếu không ngoài dự đoán, thì đây chính là điện thoại tống tiền do bọn bắt cóc gọi đến.

"Alo, xin hỏi anh tìm ai?" Ngón tay thon dài bởi vì siết chặt quá độ mà có chút trắng bệch, Lệ Hàn Bân cố gắng làm cho giọng của mình nghe ra bình tĩnh nhất có thể.

"Nè nè nè nè, tôi là tên bắt cóc vừa đẹp trai vừa tài giỏi, khí chất bất phàm, anh tuấn kiệt xuất, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở nhất vũ trụ đây." Chất giọng kì quái do máy biến âm xử lí truyền ra từ đầu dây bên kia điện thoại, âm thanh lớn đến nỗi Mẫn Hướng Hàng đứng bên cạnh cũng nghe thấy rõ mồn một, khuôn mặt anh tuấn phút chốc đen như cái đáy nồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...