Chương 21: 21
Nó thật vất vả biến thành người Thừa Lỗi không chịu ở nhà cùng chơi với nó lại muốn đi làm, Thụy Thụy có chút tủi thân, ngồi ở huyền quan nhìn người đàn ông đem giày mang vào rồi mang cặp tài liệu liền muốn đi ra, vẫn là không muốn mà vươn hai tay ôm lấy bắp đùi của hắn.
Hư hư hư.
Nó mếu miệng bán manh.
Thực ra Thừa Lỗi ở trên ghế sa lon đắp đầy đồ ăn vặt, mở TV ra để chương trình thiệt vui, cũng kiên nhẫn dạy nó làm sao đổi kênh, vốn là rất thú vị, nó bình thường cũng rất thích ghé vào trên đùi hoặc là trên vai hoặc là trên đầu Thừa Lỗi xem TV, nhưng điều kiện trước tiên là phải có Thừa Lỗi à.
Thừa Lỗi cúi đầu nhìn nó trong chốc lát, tựa như nhịn thật lâu, đem nó ôm ngang lên, Thụy Thụy vòng tay lên cổ của hắn, cảm giác bay lên không rất mới lạ, liền cười hia hia mà lắc lư hai chân.
Thừa Lỗi đem nó đặt vào trên ghế sa lon mềm mại, ở trên trán nó hôn một cái, “Chờ anh trở về, không được làm nũng.”
Được rồi, so với nó, Thừa Lỗi vẫn là cảm thấy công việc tương đối quan trọng á.
Thừa Lỗi đi được nửa giờ, Thụy Thụy gặm hạt dưa vẫn còn bẹp miệng không vui, nhưng sau khi nó biến thành người hạt dưa có thể ăn được nhiều không cần giới hạn, cuối cùng cũng có thứ khiến cho tâm tình của nó tốt một chút, lại nghĩ tới Thừa Lỗi lúc thường giấu đi không cho nó ăn nhiều bánh pudding sữa dê, tôm nhỏ này, cá khô nhỏ này, liền nổi tính tham ăn, vùng vẫy đứng lên muốn đi tìm.
Nó thật sự là một chút cũng không muốn bước đi, hai chân yếu ớt chống đỡ như không được vậy, lúc nào cũng xiêu vẹo té trên mặt đất, liền dứt khoát bò đi.
Thừa Lỗi thực ra đem đồ ăn vặt đặt ở trong một cái tủ bát nhỏ, hiện tại nó biến thành người đương nhiên có thể tự mình lấy rồi, một bao một bịch mà vận chuyển trên ghế sa lon, xé túi thức ăn cho chuột cũng chỉ chọn thức ăn tổng hợp mình thích.
Quả thật là thích quá nha, Thụy Thụy vui vẻ quên trời đất.
Nó ăn trong chốc lát lại ngủ trong chốc lát, Thừa Lỗi đã trở về rồi, nghe được tiếng động mở cửa, cái lỗ tai Thụy Thụy giật giật, lười biếng mà mở to mắt, liền thấy Thừa Lỗi trợn mắt há hốc mồm mà mang theo bao lớn bao nhỏ đứng ở trước mặt nó.
“Hử?” Thụy Thụy không rõ Thừa Lỗi vì sao lại có biểu tình này.
Nó vẫn đem mình trở thành hamster, đương nhiên không rõ người đàn ông nhìn thấy một bao đồ ăn cho chuột to tướng rỗng hết một nửa có bao nhiêu khiếp sợ, càng khỏi phải nói trên mặt đất còn rơi rụng một sàn nhà hộp bánh pudding sữa dê, còn có Thụy Thụy còn làm cho cái áo sơ mi dúm dó lộn xộn.
Sau khi xác nhận Thụy Thụy ăn đồ ăn cho chuột dạ dày thật không có khó chịu, “Cưng phải tắm rửa một cái.”
Thừa Lỗi rất nghiêm túc mà thu dọn tàn cục sau đó.
Tắm rửa là cái khái niệm gì? Đối với Thụy Thụy mà nói chính là dùng đầu lưỡi của mình liếm liếm móng vuốt nhỏ chùi chùi cơ thể, nhưng là con người sẽ không giống.
Bình luận