Chương 23: 23

Thụy Thụy lăn vài vòng, Thừa Lỗi coi như không phát hiện gì cả, Thụy Thụy tức giận ôm lấy đầu ngón tay của hắn, răng nhọn sáng lên, thế nhưng Thừa Lỗi cứ đoán chừng nó sẽ không thực sự cắn được, mặc cho nó ôm, trong mắt mang theo ý cười nhìn nó, Thụy Thụy hầm hừ tức giận mà dùng răng mài mài đầu ngón tay của hắn, vẫn nản lòng mà buông ra, mở ra móng vuốt nằm ở trên mặt máy tính, cảm thấy đời chuột của nó một mảnh tối tăm.

Kết quả cảm giác không thích hợp, Thừa Lỗi như thế nào vẻ mặt rất gian ác mà đem bàn tay lại đây, cơ thể tròn vo của nó không có biện pháp lật người như cá chép cố gắng đứng lên, thế nhưng bị Thừa Lỗi lấy ngón tay khều xuống trứng nhỏ của nó.

“Chít!”

Thụy Thụy cố mãi vẫn không đứng dậy được, càng gấp, Thừa Lỗi cảm thấy chơi thật khá, lại khều một cái.

Người đàn ông này rốt cuộc sao lại thế này hả!

Đừng sờ chỗ đó nữa!

Khi nó biến thành người vẻ mặt hắn cấm dục táo bón, hiện tại nó biến trở về hình thú, hắn như thế nào liền dường như thay đổi cá tính rồi, vậy mà còn làm ra chuyện đàn ông ngu muội như vậy.

Chờ Thụy Thụy hao hết sức ba bò chín trâu đứng dậy, Thừa Lỗi đã sớm thu hồi vẻ mặt đàn ông ngu muội, đi giúp nó tìm thuốc uống, lưu lại Thụy Thụy buồn bực mà ôm trứng, rất muốn cắn đứt dây của chuột máy tính.

Viên thuốc rễ bản lam có mùi kỳ lạ, Thụy Thụy không chịu cầm gặm, liền đổi thành đặt vào trong nước để nó uống, Thụy Thụy thư thư phục phục mà nằm trong lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông, chân trước cầm lấy liếm, uống thuốc xong, Thừa Lỗi lấy ngón tay vuốt cái bụng nhỏ của nó, Thụy Thụy có chút buồn ngủ, Thừa Lỗi muốn đem nó đặt vào trong cái ổ nhỏ trong lồng sắt, Thụy Thụy ôm hắn không chịu buông tay, một bộ dáng ngốc nghếch đêm nay em là muốn ngủ với anh, lại được Thừa Lỗi cầm ra.

Giường của Thừa Lỗi thật to, nó tuy rằng chỉ có thể chiếm lấy một cái gối đầu mềm mại, thế nhưng lúc xoay đầu có thể nhìn thấy Thừa Lỗi, hơn nữa Thừa Lỗi vẫn dịu dàng mà vuốt đầu của nó.

Cuộc sống như vậy thật sự là rất an nhàn, nó muốn mãi mãi cùng Thừa Lỗi ở cùng một chỗ.

Nửa đêm chợt bị tiếng động nào đó đánh thức, nó dựng cái lỗ tai nghe, nghe được thanh âm đập cánh, nghía nghía Thừq Lỗi đã ngủ say, nó từ trên giường chậm rãi di chuyển xuống bò đến bên cửa sổ, quả nhiên thấy Bồ Câu Trắng ở bên ngoài tao nhã mà bước đi thong thả từng bước nhỏ, thấy nó đến, Bồ Câu Trắng hóa thành hình người, vẫn là tiên nữ áo trắng bay bay, trong tay nâng một viên thuốc.

Bồ Câu Trắng nhìn phía trong phòng, “Đây là chủ nhân em tâm tâm niệm niệm ư?”

”Đúng vậy.” Thụy Thụy khờ dại gật đầu, dùng ngôn ngữ động vật chúng nó trò chuyện, “Anh ấy tốt lắm.”

Bồ Câu Trắng cười cười, tựa hồ đối với sự ngây thơ của Thụy Thụy không quan tâm chút nào, chỉ nói là: “Chị vội tới đưa thuốc cho em, lần này thời gian biến thành hình người sẽ càng lâu, nhưng lần này chị cần càng nhiều máu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...