Chương 25: 25
Thừa Lỗi ngủ cảm thấy cái mũi bị chặn hoàn toàn hít thở không được, còn tưởng rằng bị ma đè, vừa mở mắt thì thấy cục lông ôm mũi hắn cả người dán vô mũi hắn ngủ đến so với ai khác đều say sưa, vì thế liền đưa tay nhéo cái lỗ tai mềm mại của cục lông.
Ưm? Thụy Thụy run run cái lỗ tai, hoàn toàn không muốn tỉnh lại.
”Thụy Thụy.”
Nghe được thanh âm của Thừa Lỗi, Thụy Thụy cuối cùng có chút ý muốn tỉnh, nó mở rộng tứ chi muốn xoay thắt lưng một cái, cảm thấy có điểm gì là lạ, liền giật mình đứng lên, phát hiện mình quả nhiên lại biến thành hình thú, nó đang đạp lên trên cái mặt đẹp trai của Thừa Lỗi, xúc cảm cũng không tệ lắm, nó nhịn không được bò vài bước, khiến cho Thừa Lỗi bị nhột phát ra tiếng cười ồm ồm.
Thụy Thụy cũng không mấy cao hứng, mấy ngày này nó cũng đã quen rồi cuộc sống hình người, cùng Thừa Lỗi cùng một chỗ cũng vô cùng vui vẻ, nó thật muốn cứ như vậy mà sống qua ngày, tiếc là tác dụng của thuốc đã qua, nó vẫn là một con lông lá ú nu mềm mụp bò rồi bò.
”Làm sao rồi?” Thừa Lỗi đang đánh răng lên tiếng hỏi nó, Thụy Thụy liền ghé vào trên bồn rửa mặt ngẩng đầu buồn thương mà híp mắt đậu xanh nhìn hắn, “Vì sao không vui thế?”
Thụy Thụy nói không được, liền nhe răng chuột, Thừa Lỗi liền đem bàn chải đánh răng đưa qua lấy ngón tay nâng cằm nó giống như đang giúp nó chải chải răng, sau đó chụt nó một cái Thụy Thụy mới vui vẻ một chút.
Lần trước mang nó đi công ty đã là ngoại lệ của Thừa Lỗi rồi, lần này Thụy Thụy cũng không tiện để hắn dẫn nó đi, nó còn muốn ở nhà chờ Bồ Câu Trắng đến, Bồ Câu Trắng nếu như không đến nó chẳng phải là còn phải chờ thêm, vậy rốt cuộc muốn chờ bao lâu đây… Thụy Thụy ưu thương mà nghĩ, sớm biết thế nên hỏi chị ấy một cái phương thức liên lạc mới được, muốn tìm chị cũng không biết làm sao tìm được nữa.
Vì vậy sau khi Thừa Lỗi đi làm, Thụy Thụy liền ôm một đống viên phô mai vừa gặm vừa ngồi xổm chỗ cửa sổ sát đất chờ Bồ Câu Trắng, chờ đến nó mắt buồn ngủ mông lung, thiếu chút nữa muốn ngủ luôn rồi liền nghe được tiếng cánh phành phạch, Thụy Thụy ngay tức khắc thanh tỉnh, thấy Bồ Câu Trắng hóa thành hình người, áo trắng bay bay mà cúi người xuống đến gõ gõ cửa sổ, cửa sổ sát đất liền mở ra, cô ở phía dưới ánh sáng long lanh thoạt nhìn tựa hồ so với lần đầu tiên nhìn thấy càng thêm xinh đẹp, Thụy Thụy thiếu chút nữa chảy một sàn nước miếng.
”Lúc nào em mới có thể hoàn toàn biến thành hình người ạ?” Thụy Thụy chờ mong mà nhìn cô.
”Gần đây chị học được một biện pháp tốt, em có muốn phối hợp hay không?” Bồ Câu Trắng khe khẽ cười, “Chẳng qua có thể có chút không quá dễ chịu, chỉ có điều vì giấc mộng của em, hẳn là cũng có thể chịu được đi?”
”Biện pháp gì? Sẽ rất khó chịu sao?” Thụy Thụy cảm thấy bản thân vẫn rất sợ đau.
”Nói em cũng không hiểu, chỉ cần em tự nguyện phối hợp với chị, dù sao giấc mộng của em sẽ thực hiện là được rồi, nào có nhiều cái tại sao như vậy?” Bồ Câu Trắng dường như có chút không quá kiên nhẫn.
Bình luận