Chương 26: 26
Công việc của Thừa Lỗi xem như rất vội, cuối tuần làm không xong liền mang về nhà làm, từ trước đến nay hắn không có bạn bè gì, chỉ có Diêm An và Hầu Minh Hạo, có người yêu thì đã quên người bạn già này rồi, Thừa Lỗi vốn cũng rất trạch nam, hiện tại cũng vui vẻ đến tự tại.
Uống hết cà phê cầm tách từ thư phòng đi ra, thấy Thụy Thụy đang ghé vào trên ghế sa lon lấy ngón tay bỏ trong hồ cá vọc nước, có thể bởi vì bản thân cũng là động vật nhỏ, cá vàng sẽ rất thân thiết với nó, lắc lư mà phe phẩy cái đuôi tiếp cận lên dùng miệng cá chu chu mà hôn đầu ngón tay của nó, Thụy Thụy bị chọc cho nhếch mép cười ngây ngô, cười xong giống như có chút nhàm chán mà thở dài, dư quang khóe mắt thấy hắn thì từ trên ghế sa lon nhảy lên.
”Cà phê uống hết rồi, em pha cho anh.” Thụy Thụy chân trần chạy tới nhận cái tách.
Thừa Lỗi khi làm việc bộ dáng rất đẹp trai, thế nhưng Thụy Thụy không muốn lúc nào cũng quấy rầy hắn, mượn sách của Diêm An xem giết thời gian, hoặc là ở trong phòng đi loanh quanh tìm một ít chuyện làm, Thừa Lỗi có cái gì cần nó liền tích cực mà đi qua, kỳ vọng Thừa Lỗi cho nó khen thưởng.
Thừa Lỗi vuốt dúm tóc dựng lên của nó, nhớ tới ngày trước nó cố lấy dũng khí nói không cần hắn cùng nó đi ra ngoài mua thức ăn, bị con husky nhà hàng xóm làm sợ tới mức nơm nớp lo sợ gào khóc chạy về.
Động vật đều rất thân thiết với nó, muốn cùng nó chơi đùa, thế nhưng Thụy Thụy chỉ là một con hamster nhỏ, thấy con chó lớn như vậy từ đáy lòng vẫn sợ hãi lắm.
Mặc dù Thụy Thụy thật biết điều, chưa bao giờ ầm ĩ ồn ào muốn đi ra ngoài chơi, thế nhưng Thừa Lỗi nghĩ nó vẫn là thích tự do tự tại, không thích luôn mãi ở nhà. Xem ra nó thật sự rất hiền lành, có thể nuôi dưỡng động vật nhỏ yếu ớt, nhưng chưa chắc sẽ rất tri kỷ mà chăm sóc tâm tình của nó.
Ôi vật nhỏ này, luôn luôn giao tâm tư đọng ở trên người hắn, chuyện của mình lại đãng trí, thời tiết lạnh còn không mang dép lê đi chân trần trên mặt đất. Thừa Lỗi đem nó ôm đến trên ghế sa lon, ngồi xổm xuống giúp nó đem dép lê mang lên, nhìn nó rũ đầu buông mắt xuống nhìn hắn vì thế sờ sờ đầu của vật nhỏ, “Khụ.” Thừa Lỗi ho nhẹ một tiếng, “Thời tiết không tồi, mang cưng ra ngoài chơi.”
Ánh mắt của Thụy Thụy trong nháy mắt thì tỏa sáng, nâng đầu của Thừa Lỗi lay lay, “Thật nha! Đi nơi nào á!”
Thừa Lỗi nhìn nó cười, cũng bị lắc đến muốn cười, nắm tay nó nắm ở trong bàn tay to, “Còn chưa nghĩ ra, đi ra ngoài nói sau.”
Thừa Lỗi mặc áo khoác thu đông màu tối, mà Thụy Thụy mặc áo lông rộng rãi màu xanh nhạt, so ra Thừa Lỗi vẫn cảm thấy là lạ, Thụy Thụy thoải mái vui sướng bước từng bước nhỏ đi ở bên cạnh hắn, luôn luôn có cảm giác mang theo con trai là thế nào… Bởi vì Thụy Thụy thật sự rất đáng yêu, cho nên khi Thừa Lỗi chọn quần áo vẫn bất tri bất giác chọn một ít đồ tương đối hơi nhạt màu, nhất là hiện tại nó còn trở nên nhỏ vài tuổi, vì thế liền càng thêm có cái loại cảm giác dẫn theo con trai này.
”Ôi.” Thừa Lỗi buồn rầu mà thở dài.
”Làm sao vậy?” Thụy Thụy nghiêng đầu nhìn hắn, con mắt chớp chớp.
Bình luận