Chương 27: 27

Sau khi ở sở thú bị Diêm An bắt gặp, khuôn mặt Thụy Thụy tựa như quả táo đỏ đã bị Thừa Lỗi kéo về nhà rồi, mặt đỏ đến như thế nào cũng không trở lại như cũ được, buổi tối ngủ không được, ngày hôm sau mang một đôi mắt gấu trúc đánh răng, bị Thừa Lỗi tóm được chọc lét, hi hi ha ha mà ôm thành một cục, lại bị đôi môi tràn ngập mùi hương bạc hà hôn.

Gần gũi nhìn ánh mắt của Thừa Lỗi, khóe mắt cười đến cong cong có nếp nhăn rất nhỏ trên mặt khi cười.

Thật sự là sẽ hạnh phúc nhất trên đời, nó đã nghĩ như vậy cả đời, Thụy Thụy nghĩ như vậy đó.

Thừa Lỗi quan hệ rộng rãi, cũng có tiền, Thụy Thụy là biết đến, nhưng hắn vậy mà thật sự giúp nó làm giấy chứng minh, còn giúp nó tìm một cái tên dễ nghe, tên Điền Gia Thụy.

Nó có tên rồi, một cái tên chính thức, có tên có họ, là Điền Gia Thụy.

Thụy Thụy cầm giấy chứng minh, cánh tay treo trên cổ Thừa Lỗi, lần lượt bặt bặt hôn hai cái trên mặt hắn, quả thật đều phải quên chuyện mình thực ra là một con hamster, nó là một con người có máu có thịt có trái tim, người yêu thuộc về Thừa Lỗi là Điền Gia Thụy.

Chẳng qua không vui chính là, nó không thể gặp lại Diêm An, không biết vì sao, nó vẫn còn duy trì bộ dáng mười bốn mười lăm tuổi, nếu để Diêm An nhìn kỹ là sẽ nhìn ra manh mối, lại không quá tốt để giải thích đến tột cùng là chuyện gì xảy ra. Thừa Lỗi sẽ đem Diêm An ngăn ở ngoài cửa, điều này làm cho Diêm An chạy tới chơi giậm chân tức giận, xoa ánh mắt thút tha thút thít mà được Hầu Minh Hạo ôm đi trở về.

Thực ra Thụy Thụy vẫn còn rất thích cùng Diêm Am chơi, Diêm An tuy rằng tuổi tác cùng Thừa Lỗi xấp xỉ, nhưng mà tính tình trẻ con, cũng rất hoạt bát, quan trọng nhất là bọn họ có sở thích giống nhau, đó chính là xem tiểu thuyết, hai người có thể chụm lại cùng một chỗ thảo luận tình tiết, mà những cái này cùng Thừa Lỗi liền không có biện pháp thảo luận, đàn ông chất phác đối với tiểu thuyết đều không hề hứng thú.

Diêm An tuy rằng không gặp được nó, nhưng vẫn là mỗi ngày để Thừa Lỗi mang dùm tiểu thuyết đến cho nó xem, Thuy Thụy thật không đến mức buồn chán.

Tuổi thoạt nhìn nhỏ chút cũng không sao cả, thế nhưng thế nhưng buổi sáng nào đó ngủ dậy, Thụy Thụy chợt phát hiện mình lại lùn rất nhiều.

Nó không thể tin tưởng mà trừng mắt nhìn bản thân trong gương, vốn khuôn mặt có góc có cạnh hiện tại mượt mà, mang theo ngây thơ như con nít, tuổi thoạt nhìn nhiều nhất chỉ có tám tuổi.

Sửng sốt nửa ngày, mãi đến khi Thừa Lỗi lo lắng mà đẩy cửa đến xem, bàn chải đánh răng ở trong tay Thụy Thụy rơi trên mặt đất, nhào đi qua ôm lấy thắt lưng Thừa Lỗi, “Thừa Lỗi…”

“Cưng làm sao vậy?” Thừa Lỗi cúi đầu xuống nhìn thiếu niên còn không đến trước ngực mình, nghi hoặc càng nhiều hơn, “Cưng thật sự chỉ là khống chế biến thân không tốt sao?”

Thuy Thụy thế nhưng vẫn là ấp úng mà không dám nói, mãi đến khi Thừa Lỗi tỏ vẻ tức giận, nếu không nói sẽ không quan tâm nó nữa, Thụy Thụy mới nơm nớp lo sợ mà đem sự việc trải qua đều nói cho hắn biết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...