Chương 30: 30

Dự tính ban đầu biến thành người thực ra là muốn chăm sóc Thừa Lỗi, hiện giờ nó biến thành cái dạng này, làm sao cũng chưa nói tới chăm sóc, nói không tốt thì nó chính là một kẻ làm liên lụy người khác.

Mặc dù Thừa Lỗi chưa bao giờ nói qua như vậy, nhưng Thụy Thụy khó tránh khỏi sẽ hối hận.

Nó thoái hóa càng ngày càng nghiêm trọng rồi, hiện tại nó tựa như một đứa trẻ hai ba tuổi, tất cả mọi thứ của cuộc sống đều cần người xử lý.

Nó còn cố chấp mà nấu cơm cho Thừa Lỗi, tay nhỏ bé của trẻ con ngay cả dao phay cũng cầm không xong, Thừa Lỗi nhìn thấy thì kinh hồn bạt vía, cấm nó lại đến phòng bếp, chuyện nấu cơm toàn bộ do Thừa Lỗi bao thầu, còn cẩn thận mà làm đồ ăn rất thanh đạm, bởi vì khẩu vị của bé con rất nhạt.

Dùng muỗng nhỏ một hơi một hơi ăn cơm nghiền chan canh thịt, Thụy Thụy cảm thấy tài nấu nướng của Thừa Lỗi là càng ngày càng tốt, điều này cũng làm cho người ta cảm thấy vui vẻ.

Tốc độ ăn cơm của nó cũng thay đổi chậm, chỉ có điều Thừa Lỗi ngồi ở bên kia bàn nhìn nó ăn, mãi đến nó ăn xong, sợ nó ăn đến rơi trên quần áo, còn đặc biệt mang một cái yếm ăn cơm, mới đầu Thụy Thụy rất bài xích, chỉ có điều Thừa Lỗi mãi khen nó đáng yêu, Thụy Thụy mới gắn gượng mà tiếp nhận.

Mang yếm ăn, nó ở trong ánh mắt ôn nhu của Thừa Lỗi chậm rãi xúc cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu còn có thể cùng hắn đối mắt, Thừa Lỗi liền mỉm cười với nó, trong ánh mắt một chút lo lắng cũng sẽ không làm cho nó trông thấy.

Thực ra Thừa Lỗi chỉ là sợ nó cũng khó chịu theo mà thôi, Thụy Thụy không phải không biết.

Diêm An mang theo bác sĩ đến, là bạn bè đáng tin cậy, đem tình hình cụ thể nói cùng bác sĩ, để bác sĩ nhìn xem có cách hay không.

Biện pháp thì bác sĩ chỉ là lắc đầu tỏ vẻ chưa từng gặp được qua loại tình huống này, ánh mắt Thừa Lỗi vốn mang theo hy vọng lập tức liền ảm đạm, Thụy Thụy vẫn có thể nhanh chóng cảm giác được tâm tình lên xuống của hắn, mà Thừa Lỗi phát hiện nó đang nhìn hắn thì vẻ mặt rất nhanh lại trở lại như thường, vuốt đầu của nó nói cho nó biết dù sao sẽ có biện pháp.

Có thể có biện pháp nào chứ, bất quá là an ủi nó mà thôi.

Thừa Lỗi còn đang trên diễn đàn post từng bài post, đối với máy tính mặt ủ mày chau, thế nhưng Thụy Thụy vừa vào thư phòng hắn liền khép máy tính lại, mỉm cười qua đây ôm nó, Thụy Thụy len lén mở máy tính đi lên forum xem qua, bài post ấy của Thừa Lỗi phát nội dung với người bên ngoài xem ra thật sự coi như chuyện của ông trời, cũng khó trách sẽ có bình luận người post bài bệnh thần kinh làm sao có thể lại có yêu quái như vậy.

Đối mặt với những chuyện liên quan đến mình còn có những bình luận hơi mang theo chút trả lời ác ý, Thụy Thụy nhìn đến trong lòng càng buồn phiền, mà Thừa Lỗi còn muốn gượng cười vui vẻ đến dỗ dành nó.

Thụy Thụy càng ngày càng cảm thấy mình là một cục phiền hà.

Nó lại nghĩ tới Từ Chấn Hiên nói với nó về câu chuyện của Tiểu Bạch, nó thực sự rất sợ hãi nó cũng sẽ chết đi, mặc dù cảm thấy mình so với cô mèo mà nói may mắn rất nhiều, thế nhưng nó sẽ chết đó, sẽ chết đó, nó không muốn làm cho Thừa Lỗi cũng khổ sở theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...