Chương 31: 31

Thụy Thụy cỡ trẻ sơ sinh rất dính Thừa Lỗi, ai ôm cũng không chịu, rời khỏi lòng Thừa Lổi sẽ khóc, núm vú cao su cũng không muốn, liền thích ôm ngón tay cái của Thừa Lỗi hút hút cắn cắn, hình như đó là vị ngon nhất trên thế giới, Thừa Lỗi lên làm chức cha bất đắc dĩ, hắn vốn đối với chuyện chăm sóc em bé cảm thấy rất phiền phức căn bản dốt đặc cán mai, hiện giờ ngâm sữa bột cũng biết tỉ lệ tốt nhất, thay tã lót biết như thế nào tương đối thoải mái, nhóc con khóc làm sao dỗ mới có thể vui vẻ.

Bởi vì là Thụy Thụy, cho nên cũng không cảm thấy phiền phức bao nhiêu.

Coi như là vì sau này có con chuẩn bị đi, Thừa Lỗi thoạt nhìn rất là vui vẻ.

“Lỗi ca, anh có ổn không?” Diêm An rất lo lắng cho hắn.

Thừa Lỗi chỉ cười, nói không có việc gì, nhưng mà hắn cũng không biết hắn cười thoạt nhìn hết sức đau khổ.

Bọn họ ai cũng bất lực.

Trẻ sơ sinh Thụy Thụy giống như không có buồn phiền, nó mỗi ngày uống rất nhiều sữa, thời gian đi ngủ cũng rất dài, lúc tỉnh lại ngay trong lòng Thừa Lỗi thì chơi đùa làm ồn, đói bụng thì chớp mắt phát sáng lên ưm ưm nha nha về phía hắn muốn ăn, Thừa Lỗi ôm nó cho nó sữa bột, Thụy Thụy hay dùng tay nhỏ bé ú nu ú nần đi nắm mặt của hắn, trẻ con không biết nặng nhẹ, lúc không cẩn thận chọc đến ánh mắt của Thừa Lỗi, Thừa Lỗi cũng không tức giận, cầm lấy tay nhỏ bé của nó làm bộ muốn cắn, Thụy Thụy liền gấp đến độ hư hư kêu, Thừa Lỗi liền nhịn không được cười, ở trên mặt nó hôn lại hôn, Thụy Thụy cũng đi theo cười khanh khách lên.

Khi Thụy Thụy đang ngủ Thừa Lỗi sẽ làm chuyện của mình, nhưng rất nhiều thời gian là lẳng lặng mà ở một bên nhìn chờ nó tỉnh lại, giống như vẫn nhìn không chán.

Hôm nay gần tối mưa gió nổi lên, bầu trời tối đen thật giống như bất cứ lúc nào đều sẽ rơi xuống vậy, điều này làm cho trong lòng Thừa Lỗi vô cớ thấy hoang mang, gió lớn do cửa sổ không đóng kỹ thổi vào, thổi tài liệu trên bàn của Thừa Lỗi bay đầy đất, hắn đi đóng cửa sổ, sau đó nhặt lên từng tờ, sau đó nữa đi nhìn Thụy Thụy đang ngủ có tỉnh hay không, Thụy Thụy vẫn còn đang ngủ, Thừa Lỗi bỗng nhiên ý thức được nó giống như ngủ có hơi lâu, ngày thường đã sớm đói đến thức dậy khóc muốn ăn, hiện tại thế nhưng vẫn là nhắm mắt lại ngủ rất say.

Thừa Lỗi nhìn lông mày nho nhỏ của nó cau lại, liền đưa tay đi chạm, lại chạm được độ ấm không bình thường.

Thụy Thụy phát sốt rồi, hơn nữa sốt rất cao, Thừa Lỗi rất nhanh thu thập xong mọi thứ, muốn lái xe mang Thụy Thụy đi bệnh viện, hắn hoảng hốt mà tay nắm tay lái cũng đang run rẩy, mưa như trút nước xuống, mờ mịt giữa màn mưa, hắn cảm thấy bản thân mình giống như bị lạc phương hướng, hít thở sâu mấy lần, ép mình tỉnh táo lại, thế nhưng run rẩy lại dừng không được.

Thừa Lỗi không biết mình là như thế nào đến được bệnh viện, chỉ biết là Thụy Thụy ở trong lòng hắn đã bắt đầu toàn thân co giật, đem tất cả sữa đã uống đều nôn ra, Thừa Lỗi giúp nó lau, nhưng làm sao cũng lau không sạch sẽ, làm cho một mảnh nhếch nhác, hắn nắm tay bác sĩ, chỉ biết nói cứu… cứu nó, lời nói lộn xộn như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...