Chương 12: Cứ Như Vậy Đi
Chương 12: Cứ như vậy đi
Minh thức dậy sau tiếng chuông báo thức réo rắt bên tai, cuối tuần yên ả đã kết thúc và một tuần mới bắt đầu. Minh uể oải đánh răng rửa mặt, chỉnh chang quần áo chuẩn bị đi học, cậu không muốn đến trường một tí nào, không phải vì cậu chán học, mà là vì cậu sợ phải đối mặt với Khang…
Như thường lệ, Minh đến lớp sớm 15 phút, lấy sách vở đặt ngay ngắn trên bàn, thế nhưng lần này, tâm trí cậu không để tâm đến những việc ấy, mà chỉ hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện của Khang. Rồi cậu sẽ phải hành xử ra sao, liệu có nên bơ đi hay tiếp chuyện bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hay chủ động nói thẳng vào vấn đề đã khiến cậu đau đầu suốt mấy hôm qua? Suy đi tính lại, cách nào cũng làm cậu thấy không ổn, cuối cùng, cậu quyết định phó mặc, lúc ấy thế nào thì thế.
Vài phút sau, Khang đã có mặt, tim Minh lập tức đập nhanh hơn bình thường, da mặt nóng ran, cứ như vậy đến lúc Khang về chỗ ngồi bên cạnh cậu. Minh căng thẳng chờ đợi một câu nói, cậu đâu biết rằng Khang cũng đang hồi hộp như cậu vậy, không biết phải mở lời làm sao, cứ như vậy cho đến khi vào tiết, một sự e ngại bao trùm lên cả hai người.
“Tam giác SBC nằm ở mặt bên của hình chóp, như ta thấy, có đường cao SH vuông góc với BC, SH lại thuộc mặt phẳng SAH, trong đó SA vuông góc với mặt phẳng ABCD theo giả thiết…”
Tiếng giảng bài của cô giáo vang đều đều, cả lớp đang trật tự lắng nghe và ghi chép, nhưng Minh không thể chú tâm như mọi lần, tay cậu viết nhưng đầu chỉ tập trung được một phần bài học, tự nhủ thầm thật may vì đã học qua phần này trong sách nâng cao, nếu có nghe giảng không kỹ thì vẫn hiểu bài. Cái cậu quan tâm bây giờ, là điều gì sẽ xảy ra giữa cậu và Khang, người cũng có vẻ như đang thả hồn ở ngoài lớp học.
Ba tiết học trôi qua trong sự im lặng, tiếng chuông ra chơi vang lên thật tẻ nhạt, khác với bình thường, Khang không xuống sân chơi bóng, mà vẫn ngồi nguyên tại chỗ của mình. Thấy vậy, Minh lấy sách ra đọc, cố gắng xóa đi sự gượng gạo, thế rồi không chần chừ, Khang đã lên tiếng:
“Minh…”
“..Huh?”
“…cậu ghét tôi à?”
Minh bất ngờ trước câu hỏi của Khang, miệng lắp bắp trả lời:
“…Ơ…Kh…không”
“Hôm nọ…vì sao cậu lại bỏ đi?”
“…”
“Do cậu không thích tôi phải không?”
“…Không phải”
“Vậy tại sao?”
“..Tôi…”
“Hay là vì cậu vẫn còn nghi ngờ tình cảm của tôi?”
“…”
Đột ngột bị dồn ép với hàng loạt câu hỏi, Minh cảm thấy bức bí vô cùng, khi mà cậu vẫn còn chưa hiểu những cảm xúc của mình thì lại bị hỏi đến dồn dập, khiến cậu gần như hoảng loạn, chỉ biết mím môi không nói gì. Càng như vậy, Khang càng sốt ruột:
Bình luận