Chương 75: 75

Chương 75: Muốn thăm em

Đường ngang nhàn nhạt, giống như một tấm bình phong, triệt để ngăn cách ánh mắt thăm dò của Lục Tri Kiều, trái tim cô ấy thắt lại, đầu óc trống rỗng đôi giây, ý thức được một việc nghiêm trọng.

Bị chặn tài khoản rồi sao?

Lục Tri Kiều có chút hoảng hốt, đầu ngón tay vội ấn lên góc bên trái thoát ra, ấn vào khung chat được ghi chú "Ngôn Ngôn", gửi đi một biểu tượng cảm xúc đáng yêu.

Khoảnh khắc đó, trái tim như muốn nhảy lên cổ họng.

Dấu đỏ trong dự đoán không xuất hiện, tin nhắn lặng lẽ gửi đi, Lục Tri Kiều thở phào một hơi, cả người cũng nhũn xuống, cơ thể ngửa ra sau tựa vào lưng ghế.

May mà, chỉ bị chặn trang cá nhân mà thôi.

Ôn Tử Long ngồi đối diện ngẩng đầu lên, vệt đỏ nơi hốc mắt đã biến mất, anh không chú ý tới sự khác thường của Lục Tri Kiều, ăn vài miếng, uống cạn rượu còn sót lại trong cốc, lại rót đầy, uống một hơi cạn.

"Cậu uống ít thôi."

Ánh mắt Lục Tri Kiều vẫn chú ý tới Wechat, không nhận được tin nhắn trả lời, ngoài thất vọng còn cảm thấy một chút may mắn, khóa màn hình lại, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ôn Tử Long uống rượu như nước, không nhịn được nhắc nhở.

Ôn Tử Long không lên tiếng, lại uống thêm mấy chén, Lục Tri Kiều đưa tay ra muốn đoạt lấy chai rượu, anh đã nhanh hơn một bước, cầm lấy chai rượu đặt sang bên, giơ hai tay đầu hàng: "Được được, tôi không uống nữa."

Cuối cùng trên mặt anh cũng có chút ý cười.

"Tôi đã nghĩ rồi, nếu để chị Mẫn Hy nói ra chuyện này có lẽ không tiện lắm, vẫn nên để tôi..."

"Chuyện đau lòng thì đừng nhắc lại nữa, tôi cũng không muốn hóng hớt chuyện riêng của cậu." Lục Tri Kiều bất lực nhìn Ôn Tử Long, dịu dàng khuyên bảo.

Tuy cô ấy tương đối hiếu kì với quá khứ của Cố Thù Ninh và "chị", nhưng rõ ràng đây là vết thương trong lòng Ôn Tử Long, vì muốn thỏa mãn lòng hiếu kì của bản thân mà rạch ra vết thương của bạn bè, chuyện như thế, Lục Tri Kiều không làm được.

Ôn Tử Long lắc đầu, trong mắt trào ra hổ thẹn: "Trước kia tôi giấu cậu quá nhiều, dù sao cũng quen biết nhau những mấy năm rồi... Hơn nữa, không nói ra sẽ không thoải mái." Nói xong lại bổ sung một câu: "Yên tâm, tôi không sao."

"... Được."

Lục Tri Kiều khẽ cong khóe môi lên, mỉm cười.

Cánh cửa sổ gần đường phố, dòng người ồn ào, những tòa nhà cao tầng bên cạnh cao sừng sững, ngập tràn hơi thở của cuộc sống với tiết tấu nhanh, nhưng lúc này trong phòng ăn yên tĩnh trầm ngâm, có rượu, có đồ ăn, còn có câu chuyện...

Ôn Tử Long sinh ra ở một thôn làng nhỏ nghèo khó trong núi, nơi đó giao thông không phát triển, thông tin không thông suốt, mọi người đều vô cùng truyền thống.

Trong nhà có ba đứa trẻ, Ôn Tử Long là người nhỏ nhất, ở trên có có hai người chị gái, chị cả là Ôn Tử Nghiên, chị hai là Ôn Tử Dư. Bố mẹ là kiểu người với tư duy trọng nam khinh nữ điển hình, nuôi con gái chỉ hi vọng chúng có thể sớm ra ngoài làm việc kiếm tiền, trợ cấp cho gia đình, cung cấp cho em trai học hành, sau đó tới tuổi thì lấy chồng, đổi lại được một món tiền cho em trai lấy vợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...