Chương 10: Mẹ không ở nhà

Hôn tới lúc nồng nhiệt, Kỳ Duyên kịp thời buông Minh Triệu ra, nhìn dáng vẻ rõ ràng cảm xúc đang phập phồng nhưng vẫn ra sức đè nén của Minh Triệu, trong lòng Kỳ Duyên đột nhiên có một loại cảm giác không diễn tả thành lời.

Minh Triệu nói nói cô là giáo viên của con gái cô ấy, có nghĩa là dưới góc nhìn của Minh Triệu, hai người không nên vượt quá quan hệ ngoài phạm vi cho phép, buổi tối hôm đó chỉ là cuộc gặp gỡ bất ngờ, có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu tiếp tục như thế thì không ổn.

Tại sao lại không ổn? Kỳ Duyên không cách nào giải thích.

Năm Kỳ Duyên vừa vào trường, người thầy của cô từng nói, có ba giới hạn không thể chạm vào, một là nhận quà cáp tiền bạc, hai là đánh mắng học sinh, ba là tình yêu thầy trò.

Những đứa trẻ mười mấy tuổi, hiểu biết sự đời còn ít ỏi, suy nghĩ tương đối đơn giản, vẫn còn mơ hồ với mọi thứ, trong hoàn cảnh tương đối khép kín như trường học, người tiếp xúc thường xuyên nhất chỉ có giáo viên và bạn học, theo một ý nghĩa nào đó mà nói, giáo viên chính là "một khoảng trời" của chúng, vì vậy rất dễ sản sinh sự ngưỡng mộ dành cho giáo viên, sau đó coi sự ngưỡng mộ này thành tình yêu.

Tình cảm trong quan hệ không bình đẳng giống như hoa trong gương trăng trong nước, không thể đong đếm.

Nhưng cô và Minh Triệu không có quan hệ thầy trò, đều độc thân, không hề chạm tới bất kì giới hạn đạo đức, nhưng không biết tại sao lại nghe ra ý "đi ngược đạo đức" từ miệng đối phương.

Hai người lặng lẽ ngồi đó, nhìn nhau không nói gì, đôi môi mỏng của Minh Triệu hé mở, đỏ mặt cúi đầu thở dốc, vì không gian lúc này quá đỗi yên lặng nên âm thanh vô cùng rõ ràng. Rất lâu sau, ánh mắt của Minh Triệu di chuyển, "Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy tôi về đây."

"Cuối tuần tới công viên Ninh Hồ chụp ngoại cảnh không?" Kỳ Duyên nắm lấy tay Minh Triệu, âm thanh khe khẽ.

"Đi công tác."

"Hình như chị luôn rất bận rộn."

Câu nói này giống như chọc vào chỗ đau của Minh Triệu, cánh tay bị người kia nắm lấy co lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ buồn bã vô hạn, nhưng chỉ là trong một cái chớp mắt, nhanh chóng hồi phục vẻ sáng suốt.

"Công việc rất quan trọng, không đi không được."

Minh Triệu hiếm thấy nói nhiều thêm đôi câu, cho dù không bao gồm bất kì tin tức hữu dụng nào. Kỳ Duyên nhìn lông mi dài rũ xuống của cô ấy, đột nhiên có chút tham lam, khẽ hỏi: "Khi nào về?"

"Khoảng thứ hai tuần sau."

"Chị không ở nhà, Gia Hân ở một mình à?"

Minh Triệu khẽ nhíu mày, ngón tay co lại nắm thành quyền, hơi dùng lực, móng tay đâm vào lòng bàn tay, "Ừm, con bé có thể tự chăm sóc bản thân."

Cánh tay nắm lấy tay Minh Triệu ngày càng chặt, nhiệt độ bức người, cô ấy hoàn hồn, giãy giụa thử thoát ra. Kỳ Duyên còn muốn nói gì đó, lời tới bên miệng lại nuốt xuống, chầm chậm buông tay theo động tác giãy giụa của Minh Triệu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...