Chương 12: Run rẩy

Vừa mở cửa, Minh Triệu đã đứng bên ngoài, sắc mặt mệt mỏi, mái tóc đang xõa có chút hỗn loạn.

"Cô Duyên..." Minh Triệu buông tay cầm của hành lí, nắm lấy cổ tay Kỳ Duyên, đôi mắt giăng đầy tia máu lộ ra vẻ lo lắng: "Mỡ Mỡ sao rồi?"

Đã nhìn quen dáng vẻ lạnh lùng không gợn sóng của người này, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy hỗn loạn như thế, Kỳ Duyên sửng sốt không thôi, lúc này mới hoàn hồn, nắm ngược lấy tay Minh Triệu, dịu dàng nói: "Đã hạ sốt rồi, còn đang ngủ, chị vào trong thăm em ấy đi." Nói xong chỉ vào phòng của mình.

Tay Minh Triệu rất lạnh, toàn thân dính toàn hơi lạnh của sương gió, hiện tại cũng không có thời gian khách sáo, thay giày, vội vàng đi vào trong phòng ngủ. Một làn gió lạnh thổi vào phòng theo động tác của Minh Triệu, Kỳ Duyên run lên một cái, tiện tay kéo hành lí bên ngoài vào nhà.

Vì rèm cửa chưa kéo ra, trong phòng hơi tối, con gái nằm cuộn tròn trong chăn, hai mắt nhắm chặt, hô hấp đều đặn, dường như không bị tiếng động của thế giới bên ngoài làm phiền, ngủ rất ngon.

Minh Triệu nhẹ nhàng ngồi xuống giường, đưa tay muốn sờ mặt con gái, nhất thời nghĩ tới tay mình rất lạnh, lại rụt về, đặt lên trên cổ chà xát, tới khi bàn tay ấm lại mới cẩn thận vuốt ve gương mặt non nớt của con trẻ, chầm chậm di chuyển lên trán.

Không có nhiệt độ nóng bỏng như trong tưởng tượng, Minh Triệu thở phào một hơi, trái tim muốn nhảy lên cổ họng cuối cùng cũng quay về lồng ngực.

Kỳ Duyên dựa vào khung cửa, im lặng quan sát, nhìn thấy Minh Triệu đưa tay lên cổ làm ấm một lúc mới chạm vào Gia Hân, nhìn thấy hàng lông mi dài của cô ấy đang run lên trong ánh sáng tối tăm, nhìn thấy khóe môi cô ấy cong lên từng chút từng chút, đôi môi mỏng thở ra một hơi, nhưng không nhìn ra trong mắt Minh Triệu có cảm xúc gì.

Kỳ Duyên nhẹ chân nhẹ tay đi tới, ngồi xổm bên người Minh Triệu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn lên mặt Gia Hân, nhỏ tiếng nói: "Mấy ngày nay nhiệt độ giảm thấp, trong lớp có rất nhiều đứa trẻ bị cảm, có lẽ Gia Hân bị lây. Chiều qua tôi gặp em ấy từ buổi học đàn về nhà..."

Kể lại tình hình đại khái, bỏ qua những đắn đo trong nội tâm mình lúc đó.

"Tôi không có tư cách đánh giá ai, nhưng đứa trẻ còn nhỏ như thế, chị để em ấy ở nhà một mình, quả thật không thích hợp." Âm thanh của Kỳ Duyên rất nhẹ, nhưng mang theo ngữ khí oán trách.

Minh Triệu lặng lẽ lắng nghe, ấn đường nhăn lại, trong mắt ngập vẻ hổ thẹn cùng tự trách, cô ấy hít sâu một hơi, nhỏ tiếng nói: "Xin lỗi..." Xin lỗi Kỳ Duyên vì đã gây thêm phiền phức, cũng xin lỗi con gái, vì bản thân lơ là không quan tâm.

Gia Hân đang say giấc động đậy, ho hai tiếng, cổ họng phát ra những tiếng lí nhí, sau đó chầm chậm mở mắt.

"Mẹ..."

Cảm xúc bị âm thanh nhỏ bé khàn khàn này ngắt đoạn, Minh Triệu ngẩng đầu nhìn con gái, ánh mắt nhanh chóng trở nên dịu dàng, vui mừng không thôi: "Mỡ Mỡ... mẹ về rồi..." Cô ấy nghiêng người thơm lên trán con gái, âm thanh có chút run rẩy, "Còn khó chịu không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...