Chương 29: Mùi hương của chị

Kỳ Duyên không biết Gia Hân ở ngoài ban công, nhưng cũng không dám đứng quá gần, cô tiến lên trước một bước, mái tóc đen láy mềm mại khẽ bay lên, đuôi tóc tạo thành một đường cong trong không khí, một hương thơm quen thuộc phả đến, mùi quýt mát lạnh, lại giống như mùi đàn hương nồng đượm, lạnh lành phảng phất.

Là mùi hương "nữ thần săn bắn".

Hôm nay Minh Triệu không xịt nước hoa, ngửi thấy hương thơm vốn dĩ thuộc về bản thân, cũng ngây ra, cô ấy khẽ hít một cái, lặng lẽ nhìn Kỳ Duyên, hương thơm lắng đọng thâm nhập vào phổi dọc theo xoang mũi, quấn lấy tầng tầng lớp lớp cơ thể Minh Triệu.

Trước giờ không cảm nhận được, mùi hương này lại mê người tới thế.

"Ừm?" Kỳ Duyên vô thức nghiêng người về phía trước, nhướng mày lên, sâu thẳm trong đôi mắt dạt dào cảm xúc.

Minh Triệu đỏ mặt một cách kì quái, vội vàng di chuyển tầm mắt, cúi đầu nhìn quyển sách, đưa tay nhận lấy: "Cái này... có ý gì?"

Thấy Minh Triệu như thế, Kỳ Duyên biết chừng mực liền dừng lại, lùi sau nửa bước, thu lại sắc mặc trêu đùa, nói: "Mỡ Mỡ lớn rồi, có một số thứ tới lúc chị cần dạy nó."

Da mặt người này mỏng, không chắc có thể tiếp nhận cách nói thẳng thừng hay không, liền vòng vo một chút. Bản thân Kỳ Duyên không vấn đề, trước giờ cô không cảm thấy kinh nguyệt là chuyện xấu hổ gì, càng không nghĩ rằng giáo dục giới tính là thiên tai đại nạn. Ba năm qua ở trường học, nhìn thấy dáng vẻ của rất nhiều đứa trẻ vừa kìm nén xấu hổ, vừa không khống chế được muốn tìm tòi, luôn cảm thấy buồn bã lại bất lực.

Minh Triệu lập tức hiểu ra ý tứ của Kỳ Duyên, nghi hoặc hỏi: "Sao em biết? Tôi cũng vừa tan làm, nhìn thấy Mỡ Mỡ đang giặt quần..."

Nói được một nửa liền khựng lại, không cần giải thích cũng hiểu.

Hôm nay con gái có bài thi ở trường, không cần đoán cũng biết tình hình đột xuất. Đột nhiên Minh Triệu cảm thấy may mắn, bản thân làm mẹ có rất nhiều thứ không quan tâm được, nhưng có Kỳ Duyên, trái tim lập tức trở nên ấm áp, ngập tràn cảm xúc.

"Cảm..."

"Suỵt!" Kỳ Duyên dựng ngón trỏ lên, dịu dàng cười: "Cần tôi làm thay chị không?"

Minh Triệu lúng túng nói: "Không cần."

Đáp án trong dự đoán, Kỳ Duyên biết ý không miễn cưỡng, gật đầu: "Được, vậy tôi về đây." Nói xong liền lùi đi, chủ động đóng cửa, vừa quy củ vừa chừng mực.

Trái tim trống vắng, Minh Triệu nhìn cửa nhà mình rất lâu, cúi đầu giở cuốn sổ tay, rất mỏng, chỉ hai mấy trang, nhưng những kiến thức phổ cập liên quan rất đầy đủ, trang số hai trong cuốn sổ chính là hình ảnh giải thích khác biệt giữa bộ phận sinh dục của nam và nữ, tuy là hình ảnh minh họa tượng trưng, những mô phỏng rất giống, thật sự sinh động như thật.

Minh Triệu không có phản ứng với hình minh họa về đàn ông, nhưng hình minh họa về phụ nữ có chút nóng mặt.

Ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới, cô ấy là mẹ, không thể tránh khỏi, cô ấy có nghĩa vụ và trách nhiệm phải dạy bảo con trẻ, thoải mái tự nhiên giảng giải kiến thức đứng đắn, không có gì không tiện, ngược lại che che đậy đậy mới khiến người ta nghĩ sai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...