Chương 39: Nếu chị bằng lòng

Gió biển nóng ẩm, mang theo âm thanh run rẩy của Minh Triệu thổi vào tai Kỳ Duyên, người phía sau ngây ra, sau đó nội tâm mừng rỡ điên cuồng, khóe miệng thẳng tắp dần dần cong lên. Minh Triệu có thể hỏi như thế, chứng tỏ đang suy nghĩ về quan hệ của hai người, mà suy nghĩ, nghi hoặc, có nghĩa là trong lòng đã manh nha rung động, cho dù nó rất yếu ớt.

Kỳ Duyên không dám tỏ ra vui mừng, chỉ co chặt đôi vai ôm lấy Minh Triệu, hôn nhẹ lên tóc cô ấy: "Thứ gì của chị tôi cũng thích, tôi thích toàn bộ về chị."

Vấn đề này Kỳ Duyên từng nghĩ rất nhiều lần. Trong đêm tối vắng lặng, một mình nằm trên chiếc giường nhà mình, cách cửa phía đối diện chỉ cách mấy bước chân là người bản thân nhung nhớ, cô nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới tất cả nguyên tố hấp dẫn mình, nốt ruồi lệ, hương nước hoa, hay là cúc áo. Nhưng những thứ đó không đủ đại diện cho Minh Triệu.

Không có nốt ruồi lệ, cô vẫn thích Minh Triệu. Đổi lại mùi nước hoa, cô vẫn thích Minh Triệu. Cho dù nút áo trên cùng có cởi ra, cô vẫn thích Minh Triệu.

Bắt đầu từ khi cô muốn thăm dò, muốn thấu hiểu, bắt đầu từ khi cô muốn khống chế dục vọng của bản thân, trong mắt cô, Minh Triệu không chỉ còn là một nguyên tố đơn để thưởng thức hay trang trí, hơn nữa là một người đang sống sờ sờ, là một người phức tạp.

Cho nên, không phải thích thứ gì, mà chỉ là vì Minh Triệu, nên mới thích.

Trái tim Minh Triệu khẽ rung lên, giống như có dòng điện dâng trào chạy qua, tê dại. Từ nhỏ tới lớn, có không ít người bày tỏ tình yêu với cô ấy, nhưng không ai có thể khuấy động Minh Triệu, những lời như thế, nếu là ai khác cất lên cũng cảm thấy rất giả dối, vô vị, nhưng từ miệng Kỳ Duyên nói ra lại khiến trái tim Minh Triệu rung động.

Nhất định là do kinh nghiệm của người này phong phú, biết cách nào để dỗ cho người ta vui vẻ, cô ấy không thể tin.

"Em nên đi khám mắt đi." Minh Triệu lạnh lùng nói, mặt mày dửng dưng.

Phì!

Kỳ Duyên phì cười thành tiếng, cũng không vội giải thích, thuận theo lời Minh Triệu nói tiếp: "Vậy có lẽ tôi còn cần khám tim nữa."

"?"

"Mỗi lần nhìn thấy chị, trái tim tôi đều đập loạn, không biết là bệnh gì."

"..."

Chiếc miệng nhỏ của Kỳ Duyên quá biết tán tỉnh, ban đầu Minh Triệu còn ngây ngốc, lúc phản ứng ra liền nhanh chóng đỏ mặt. Từ nhỏ tới lớn Minh Triệu không có kinh nghiệm tình trường, phần lớn là yêu đơn phương, người khác theo đuổi cô ấy lại không lọt mắt, có nói nhiều lời hay ý đẹp thế nào cũng không có cảm giác, mà hôm nay Kỳ Duyên nói như thế, đột nhiên Minh Triệu quay về thời thiếu nữ, trái tim lại bắt đầu loạn nhịp.

Hơi nóng dâng trào từ lồng ngực lên trên, đốt cháy khuôn mặt Minh Triệu, chầm chậm, vành tai cũng nóng rực.

Minh Triệu khẽ giãy giụa, mượn tóc che lấy mặt, trách móc: "Mau đi khám bác sĩ đi, buông tôi ra."

"Không đi." Kỳ Duyên vén tóc Minh Triệu, "Chị chính là bác sĩ của tôi." Nói xong nhích tới bên má Minh Triệu, cẩn thận hôn lên, đôi môi mỏng cảm nhận được cảm giác nóng bỏng, trong mắt lướt qua ý cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...