Chương 42: Đáng để luyến lưu

Sợi tóc với mùi tuyết tùng mát mẻ lành lạnh, dễ ngửi nhưng không ngấy, ngược lại khiến người ta nghiện, vốn dĩ là động tác vô thức của Minh Triệu, nhưng lại cầm lòng chẳng đặng mà mất hồn.

Kỳ Duyên cảm nhận được động tác sau lưng, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt liếc thấy Minh Triệu đang ngửi tóc mình, trái tim đột nhiên thắt chặt, thình thịch đập trong lồng ngực, cả cơ thể cứng lại, hô hấp cũng ngưng trệ.

Cô không dám động đậy, mặc cho Minh Triệu nghịch tóc mình, lặng lẽ quan sát, ánh mắt dần dần sâu thẳm. Người kia vốn dĩ không biết dáng vẻ hiện tại của bản thân mê hoặc tới nhường nào.

Nghịch tóc xong rồi, Minh Triệu không nỡ rời đi, ngẩng đầu lên, vô tư đón lấy ánh mắt vô vàn hàm ý của Kỳ Duyên, ngẩn ra, đột nhiên bị dính chặt. Trong đôi mắt kia là gợn sóng lăn tăn nhàn nhạt, nhưng nơi sâu thẳm lại như có ngọn lửa đang bùng cháy, nhiệt độ đốt cháy dường như muốn hòa tan cô ấy.

Sức nóng cùng mong chờ ngập tràn trong không khí, Minh Triệu có chút không thể chịu đựng nổi, rũ mí mắt, lồng ngực thình thịch rung động.

Ban nãy còn là giám đốc Phạm lão luyện thành thục, lúc này đã trở thành người phụ nữ xấu hổ.

Đột nhiên vang lên đôi tiếng gõ cửa, có người vào trong, Kỳ Duyên hoang mang, nhanh chóng quay mặt đi, giơ tay vuốt tóc, giả vờ như không có chuyện gì nhìn về phía tòa nhà sừng sững ngoài cửa sổ, sau đó mới quay mặt.

Là trợ lí Tiểu Vạn.

Tiểu Vạn tưởng rằng Kỳ Duyên là khách hàng, không nghĩ nhiều, chỉ cười cười, nhìn về phía cấp trên: "Giám đốc, em đã đặt sẵn vé xe rồi, tám rưỡi sáng mai xuất phát, có cần em tới đón chị trước không ạ?"

"Không cần." Minh Triệu bình tĩnh nói, âm thanh lạnh lẽo, "Bảy giờ bốn mươi em ở cổng khu nhà đợi tôi."

"Vâng."

Tiểu Vạn nói xong, lại lịch sự cười với Kỳ Duyên một cái, yên tĩnh lui ra ngoài.

Kỳ Duyên nhìn về phía cửa văn phòng, xác định nó sẽ không tiếp tục mở ra nữa, liền thu ánh mắt về, nắm lấy tay Minh Triệu, "Ngày mai đi đâu thế?"

"Công tác." Minh Triệu thành thật nói, cô ấy nhìn ánh mắt Kỳ Duyên tối đi, vội giải thích: "Đường ngắn, chỉ là ở thành phố kế bên, mất một tiếng đi tàu cao tốc, buổi chiều sẽ về."

Kỳ Duyên ngẩn ra, ánh mắt lại sáng lên, không nhịn được nghiêng người ôm lấy Minh Triệu, "Như thế liệu có mệt lắm không?"

"Không mệt." Cơ thể Minh Triệu run lên, nhìn đồng hồ, khẽ nói: "Tan làm rồi. Không về ăn tết Nguyên Tiêu à?"

"Ôm thêm một lúc nữa."

"..."

Đạt được sự đồng ý ngầm, Kỳ Duyên càng thêm to gan, hai tay vòng chặt lấy chiếc eo nhỏ của Minh Triệu, vùi đầu vào một bên tai giấu trong tóc, môi mỏng thở hai hơi thở ấm nóng, từng đợt từng đợt, đầu mũi cũng không an phận, cọ lên vành tai trắng trẻo xinh xắn.

Yết hầu Minh Triệu hừ một tiếng, lập tức mềm nhũn, chầm chậm nhắm mắt lại.

Phát hiện rồi, người này có hai khuôn mặt, một bộ mặt là dành cho đồng nghiệp cấp dưới khi ở công ty, một bộ mặt là khi ở trước mặt cô, cho dù lúc này đang ở văn phòng, không khí nghiêm túc cũng không địch lại được trò đùa của Kỳ Duyên, ngược lại càng thêm mới mẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...