Chương 46: Chỉ để mình em thấy

"Tôi nói tôi không giúp, chị có tin không?"

Kỳ Duyên chủ động chầm chậm buông Minh Triệu ra, hai tay giữ lấy vai cô ấy, buộc Minh Triệu phải nhìn vào mắt mình. Đôi mắt ấy sạch sẽ nghiêm nghị, chân thành lại kiên định, nơi đáy mắt thấp thoáng một tia buồn bã, giống như đang đánh cược.

Sức lực của người kia lớn, Minh Triệu bị giữ chặt hai vai không thể động đậy, không chút chuẩn bị đón lấy ánh mắt của Kỳ Duyên, chưa kịp che giấu chút cảm xúc hoảng loạn trong đôi mắt mình, chật vật lại lúng túng.

Chỉ trong giây lát, Minh Triệu liền bị đôi mắt của Kỳ Duyên đoạt mất hồn.

Đồng tử đen láy giống như hai xoáy nước, chầm chậm hút cô ấy vào trong, tới nơi sâu thẳm liền khuấy động Minh Triệu tới lộn xộn.

Trái tim Minh Triệu nghiêng về phía tin tưởng Kỳ Duyên, cho dù từ chiều tối tới khoảnh khắc ra khỏi thang máy, cô ấy chắc chắn rằng có tới chín phần Kỳ Duyên âm thầm giúp đỡ, nhưng cũng vẫn còn lại một phần khả năng. Minh Triệu hi vọng Kỳ Duyên không giúp, càng hy vọng Kỳ Duyên không hề biết gì về chuyện này, như vậy mới có thể bình phục cảm xúc hỗn loạn tối nay của bản thân, xây dựng niềm tin đã sụp đổ của cô ấy.

Có lẽ chuyện này mang tới kích thích quá lớn, Minh Triệu khó tránh khỏi cảm giác bất an, bản thân vốn dĩ không có điểm nào bằng Kỳ Duyên, duy chỉ có công việc có thể mang tới an ủi của bản thân cũng là cọng rơm cứu mạng của Minh Triệu.

Cái tôi của cô ấy nhỏ bé, tự tin của cô ấy yếu ớt, không chịu nổi được chuyện kích thích này.

Tuy Kỳ Duyên từng lừa cô ấy, nhưng đó là trong tình huống bất đắc dĩ, sau đó đã kịp thời thẳng thắn xin lỗi. Kỳ Duyên để tâm tới cảm thụ của cô ấy, để ý tới suy nghĩ của cô ấy như thế, sao có thể lừa cô ấy được chứ?

Minh Triệu giật mình, thì ra bản thân đều hiểu rõ, nhưng không biết xuất phát từ sự cố chấp nào, luôn nhìn mà không thấy.

Bình tĩnh lại, Minh Triệu nghĩ, quả thật bản thân điên rồi.

Kỳ Duyên có thể trực tiếp nói không có, nhưng nếu hỏi ngược lại, ý nghĩa ám chỉ bên trong, có phải là chắc chắn cô ấy không tin Kỳ Duyên? Đôi mắt kia ẩn giấu bi thương rất sâu, lúc này hình thành chất vấn, giống như mang theo chiếc roi sắt, hung hăng quật vào tim Minh Triệu.

Bị đánh tới đau đớn, ngay cả da thịt cũng rách ra.

Minh Triệu lại nhớ lại cảnh tượng trong rừng nhiệt đới. Kỳ Duyên tháo dây giày buộc lên miệng vết thương cho cô ấy, bàn tay run rẩy không thể thắt nút, Kỳ Duyên không chút chần chừ đồng ý chăm sóc con gái thay cô ấy, nhưng lại nói ba người tới thì ba người phải cùng về, Kỳ Duyên bình tĩnh lái xe đi đợi cứu hộ, trên đường còn suýt đâm vào người khác. Kỳ Duyên...

Đều là Kỳ Duyên.

Đã như thế rồi, cô ấy vẫn không tin Kỳ Duyên, người này liệu đau lòng nhường nào.

Kỳ Duyên sẽ không lừa dối cô ấy.

Minh Triệu thở khẽ ra một hơi, thấp thoáng cong khóe môi, cười một cái, thốt lên hai chữ: "Tôi tin."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...