Chương 67: Sinh nhật

Hô hấp gần trong gang tấc, Kỳ Duyên cảm thấy mặt mình bị thứ gì đó mềm mại chạm vào, sau đó người trong lòng động đậy, ôm chặt lấy cô, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không lên tiếng. Hơi nóng chầm chậm phả lên hõm cổ, ngứa ngáy, nhất thời Kỳ Duyên không còn tâm tư gạn hỏi.

Trong chăn nóng nực, không thấy năm ngón tay, hai người ôm chặt lấy nhau khó tránh những suy nghĩ lộn xộn, Kỳ Duyên miết lấy dái tai Minh Triệu, hé môi ra, tìm kiếm nốt ruồi lệ của cô ấy dựa theo trí nhớ.

Cơ thể Minh Triệu cứng lại, cổ họng phát ra những tiếng hừ trúc trắc, mê người mà không biết.

"Bé." Âm thanh của Kỳ Duyên khàn khàn như bị lửa thiêu, "Em muốn..."

Cực khổ nhịn hơn nửa năm, sống qua ngày bằng đồ chơi cùng phim ảnh, Kỳ Duyên không chống cự được sự quyến rũ của Minh Triệu dù chỉ một chút, chẳng ngờ người này không tự giác, như thể nắm chắc việc bản thân không dám chạm vào cô ấy, ra sức càn rỡ. Không khí lúc này đang nồng, cảm xúc cao trào, nếu cô không làm gì Minh Triệu, sẽ viết ngược tên mình lại.

Minh Triệu không động đậy, cũng không lên tiếng.

Tưởng rằng im lặng là thừa nhận, Kỳ Duyên to gan hơn rất nhiều, bàn tay ban nãy bị cắn đau nhanh chóng tự tung tự tác, ai ngờ vừa chạm được lên tóc, liền bị bắt tại trận.

"Đi ngủ." Minh Triệu lẩm bẩm một tiếng, lấy tay của Kỳ Duyên xuống.

Kỳ Duyên kìm lại ngọn lửa, bị cảnh cáo nhưng không nản lòng, dỗ dành: "Bé! Em rất dịu dàng."

"Sẽ không phát ra tiếng!"

"Nhanh lắm!"

Cho dù Kỳ Duyên dỗ dành thế nào, Minh Triệu cũng không hề dao động, đè lấy tay cô không buông.

Xét về cách biệt sức lực, Kỳ Duyên khỏe hơn Minh Triệu rất nhiều, nếu cô thật sự muốn cưỡng ép, người phụ nữ ngúng nguẩy thơm mềm trong lòng nào có phải đối thủ của bản thân, một cái lật người là không thể động đậy, chỉ đành ngoan ngoãn giơ tay chịu trói. Nhưng tới mức độ này, Minh Triệu vẫn không tình nguyện, Kỳ Duyên cũng sẽ không cưỡng ép.

Tình dục không người tình ta nguyện, sẽ trở nên vô vị.

Tên của Kỳ Duyên xác định phải viết ngược lại.

Ngọn lửa trong lồng ngực Kỳ Duyên dần dần tiêu tan, thả lỏng sức lực, khẽ nói: "Được, đi ngủ thôi."

Nói xong, cô chống nửa người dậy, muốn quay về giường, còn chưa đợi tới lúc vén chăn, Minh Triệu lại nhích tới ôm lấy cô, mạnh mẽ đè Kỳ Duyên xuống giường, nhưng vẫn không nói lời nào, chỉ ôm lấy.

"Bé..."

Giày vò chết người rồi!

"Ngày mai sẽ bị Mỡ Mỡ phát hiện."

Minh Triệu bất động, rúc đầu vào tóc người kia.

Kỳ Duyên vừa bất lực vừa buồn cười, trong lòng ngọt ngào. Không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe theo.

Cô cũng rất muốn ngủ chung giường với Triệu, nhưng đây là phòng ba người, mỗi người một giường đơn, hai người lớn chen chúc trên một chiếc giường, dù nói thế nào cũng không thể thông suốt. Sáng mai Mỡ Mỡ thức dậy nhìn thấy, cũng không biết phải giải thích thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...