Chương 83: Không thể mất em

Trong đôi mắt Kỳ Duyên có ánh sáng, trong ánh sáng có tia lửa bùng cháy, rõ ràng là phản ứng trong tiềm thức của một người.

Không phải là giả vờ.

Kỳ Duyên nhìn Minh Tú, Minh Triệu nhìn Kỳ Duyên.

Giống như chứng thực cho suy đoán lúc trước, Minh Tú ưu tú xuất chúng, duyên dáng thướt tha, ai có thể không thích. Lại là mối tình đầu, khắc cốt ghi tâm, sớm chiều trùng phùng, khó tránh gợi lại cảm xúc khi xưa, rất dễ tình cũ không rủ cũng tới.

Từng yêu thương, hai bên hiểu rõ gốc gác của đối phương, thấu hiểu lẫn nhau.

Những thứ này, đủ để ngừng thở.

Tự tin Minh Triệu xây dựng cho bản thân ào ào sụp đổ, cả người bị đả kích tới vỡ vụn, đôi mắt cô ấy chua xót, mờ đi mơ hồ trong giây lát, lại cố gắng kiềm chế, cánh tay đặt trên đầu gối mạnh mẽ co chặt, chầm chậm đâm vào lòng bàn tay.

Ánh đèn sân khấu rực rỡ, màu tím mông lung thấp thoáng hơi thở ám muội, âm nhạc càng ngày càng khoan khoái.

Nửa sau buổi trình diễn, Minh Triệu không thể tập trung, mỗi người mẫu đi qua trước mặt cô ấy đều giống như Minh Tú, ánh mắt của Minh Triệu không dám di chuyển theo bước chân của người mẫu, chỉ sợ nhìn tới điểm cuối, sẽ lại thấy nụ cười xán lạn của Kỳ Duyên dành cho người khác.

Cô ấy lại nghĩ, tại sao Kỳ Duyên không được cười với người khác? Có phải bản thân quản quá nhiều? Lấy đâu ra lập trường và tư cách?

Trong mấy giây, Minh Triệu lại bị đánh về trạng thái lo được lo mất lúc trước.

Chín giờ rưỡi, buổi trình diễn kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.

Minh Tú thay quần áo ra ngoài, đi về phía này cùng hai người bạn thiết kế cùng phía đối tác. Minh Triệu giống như máy móc, khi bánh răng chuyển động, lập tức vứt bỏ tất cả cảm xúc, lấy trạng thái làm việc, tự nhiên tiếp đón.

Ba bên hàn huyên, tiễn truyền thông rời đi trước.

Hiện trường giữ trật tự ngăn nắp, nhân viên đều đang kết thúc công việc, vì ngày mai còn có buổi trình diễn lễ phục, không cần di chuyển thiết bị trong phạm vi lớn, chỉ làm chút việc dọn dẹp đơn giản là có thể quay về nghỉ ngơi.

Kỳ Duyên đứng trước giá ba chân thu dọn máy ảnh, kiểm tra xem có bỏ sót gì không, xem lại từng tấm hình, nụ cười trên khuôn mặt càng thêm sâu, ánh mắt ngập vẻ si mê.

Minh Triệu đi qua, không nhịn được liếc một cái, nhưng thấy nụ cười si mê trên mặt Kỳ Duyên, trái tim lại trầm xuống.

"Sáng mai chúng tôi diễn tập cho buổi trình diễn thứ hai, phó tổng Phạm có thể tham quan một vòng trên đảo, phong cảnh nơi này không tệ." Minh Tú đi bên cạnh Minh Triệu nói, ánh mắt bất cẩn liếc Kỳ Duyên bên cạnh, lại nhanh chóng thu về, vẻ mặt tự nhiên như không.

Hai người chậm bước ra khỏi sân khấu.

Minh Triệu cười cười, đang định lên tiếng, đột nhiên sau lưng truyền tới một tiếng "cộp", giống như là có thứ gì đó bị đụng phải, cô ấy ngẩn ra, vô thức quay người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...