Chương 86: Báo cáo

Trong tối tăm, Minh Triệu chăm chú nhìn màn hình điện thoại, cong khóe môi lên.

Gấu chưa ngủ.

Mất ngủ sao?

Liệu có đang nhớ tới cô ấy hay không?

Trong giấc mơ, Kỳ Duyên lạnh lùng rời khỏi cô ấy, Minh Triệu ra sức đuổi theo nhưng không nắm được tay đối phương, chỉ có thể mở to mắt nhìn người ấy biến mất ngay trước mắt mình, sau đó giật mình tỉnh giấc.

Lúc tỉnh lại, mang theo sự sợ hãi nhấp vào Zalo, nghĩ cho dù chỉ cần nhìn ảnh đại diện mèo cam cũng có thể có được chút an ủi, không nhất thiết phải làm phiền tới Kỳ Duyên, nhưng không ngờ lại thu hoạch được một bất ngờ.

Giống như có một mảnh lông vũ bồng bềnh, bình yên chống đỡ lấy trái tim nặng trịch của Minh Triệu.

Quả nhiên giấc mơ và hiện thực tương phản với nhau.

Minh Triệu chăm chú nhìn bốn chữ, hít thở sâu một hơi, đè xuống kích động muốn nhắn tin lại, khóa màn hình, đặt điện thoại lên tủ đầu giường.

Đêm dài dằng dặc, một câu "Ngủ ngon" chính là liều thuốc an thần cho cô ấy.

Buổi trình diễn lễ phục kết thúc, hai bên kí kết hợp đồng hợp tác lâu dài. Minh Tú tặng mười mấy bộ nội y cho Minh Triệu, còn biểu thị lễ phục tham dự những buổi lễ quan trọng của cô ấy sau này đều sẽ được phía nhãn hàng gửi tặng, hoan nghênh cô ấy tới Ý và Pháp chơi nếu có thời gian.

Cả đoàn người lên máy bay về nước. Vốn dĩ Minh Tú ngồi bên cạnh Minh Triệu, Kỳ Duyên ngồi bên trợ lý Phùng, nhưng Minh Tú lấy cớ có việc tìm trợ lí, nên đổi chỗ với Kỳ Duyên.

Kỳ Duyên: "?"

Sắc mặt Minh Triệu bình tĩnh.

Tuy hai người ngồi cạnh nhau, nhưng không có bất kì giao tiếp nào khác.

Trong chuyến bay, tiếp viên hàng không mang hoa quả tới, Minh Triệu cúi đầu chăm chú nhìn giây lát, đem toàn bộ xoài trong đĩa của mình sang đĩa của Kỳ Duyên.

Kỳ Duyên nhìn Minh Triệu một cái, không lên tiếng, xiên một miếng cho vào miệng, chầm chậm nhai nuốt.

Cũng ngọt đấy!

Kỳ Duyên thích ăn xoài.

"Ngon không?" Minh Triệu nghiêng đầu, kiềm chế khẽ hỏi một câu.

Kỳ Duyên ừm một tiếng, ăn thêm miếng nữa.

Không lâu sau đã ăn hết sạch.

Minh Triệu quay mặt về, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, khóe miệng cầm lòng chẳng đặng cong lên.

Buổi chiều máy bay đáp xuống sân bay Ninh Thành, hai bên tách ra, trước khi lên xe, Kỳ Duyên còn nhìn Minh Triệu một cái, đúng lúc người kia cũng nhìn sang bên này, ánh mắt giao nhau trong thời gian ngắn ngủi, Kỳ Duyên cười một cái, di chuyển tầm mắt, lên xe.

Quay về họp hành, tổng kết, bận rộn suốt hai ba ngày.

Khi không có hoạt động quy mô lớn, Kỳ Duyên chỉ thỉnh thoảng tới công ty, tham dự kế hoạch chủ đề cho tạp chí, lựa chọn ảnh. Cô nói rất ít, chỉ giao lưu với đồng nghiệp về nội dung chuyên môn, hoạt động đoàn thể đều không tham dự, mọi người cũng quen với phong cách ấy, trình độ rõ mồn một khiến người ta nể phục, lâu dần còn cảm thấy Kỳ Duyên có cá tính, cũng không tiếp tục dị nghị.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...