Chương 97: Sẽ không để chị khó xử
Kỳ Duyên nói xong câu ấy, quấn lấy eo đè người kia lên tường, càn rỡ hôn lên môi.
Hôm nay không có son môi vị bơ sô-cô-la, đôi môi mềm mại, ngọt ngào, dường như hơi sưng lên sau khi bị mút, những hơi thở ngắn ngủi phả ra, chầm chậm rơi trên mặt Kỳ Duyên, cô nhắm mắt lại, hưởng thụ niềm vui lúc này.
Minh Triệu hừ một tiếng, hai tay vô thức giữ lấy vai Kỳ Duyên, không có sức lực phản kháng.
Bản thân cũng yêu thích.
Thích suy nghĩ của Gấu chỉ biểu lộ ra với cô ấy, thích những lời trêu đùa không đứng đắn của Gấu chỉ nói cho cô ấy, thích sự nhượng bộ cùng yêu thương bảo vệ của Gấu chỉ dành cho cô ấy, thích trái tim hay con mắt của Gấu đều là cô ấy.
Là một loại cảm giác được yêu thương che chở.
"Bé..."
Cuối cùng Kỳ Duyên buông đôi môi của Minh Triệu ra, mí mắt nhắm hờ, ánh mắt mê li nhìn cô ấy, "Em thật sự... mỗi ngày đều nghĩ về chị, ăn cơm cũng nhớ chị, uống nước cũng nhớ chị, đi ngủ cũng nhớ chị, làm việc gì cũng đều nhớ tới chị, rõ ràng chị đã ở cạnh em, em vẫn cảm thấy không đủ..."
Giống như Minh Triệu đã nói, đầu óc Kỳ Duyên luôn nghĩ tới chuyện linh tinh, nhưng cái gọi là "chuyện linh tinh" ấy, toàn bộ đều xoay quanh Minh Triệu.
Thời kì mặn nồng chính là như thế, lúc nào cũng muốn dính lấy nhau, ngoài miệng trêu đùa, bàn tay không yên phận, nói gì làm gì cũng chỉ muốn liên quan tới đối phương, trong mắt trong tim chỉ có thể chứa đựng đối phương. Nhưng thời kì mặn nồng không tồn tại mãi mãi, khi kích thích đã nguội lạnh, cuộc sống bình thường vẫn phải tiếp tục.
Trước giờ Kỳ Duyên không lo lắng ngày tháng sẽ trở nên bình thường, chỉ làm những việc nên làm vào từng giai đoạn, hưởng thụ tử tế, không nghĩ tới những chuyện còn chưa xảy ra.
"Chị cũng vậy." Minh Triệu khẽ nói.
"Liệu chị có cảm thấy em phiền phức không? Bị em dính tới ngấy?"
"Không đâu."
"Thật không?" Kỳ Duyên nhướng mày.
Minh Triệu cong khóe môi, hai tay ôm lấy mặt Kỳ Duyên, chủ động hôn lên đôi môi kia một cái, "Chị thích em quấn lấy chị." Nói xong lại hôn lên, gục bên tai Kỳ Duyên nhỏ tiếng nói: "Cũng chỉ có thể là chị."
Nốt ruồi lệ đen láy trở nên mê hoặc, vô cùng quyến rũ vì ham muốn trỗi dậy, nhưng trên mặt lại ửng đỏ vì xấu hổ. Kỳ Duyên chăm chú quan sát, trong mắt sinh ra cơn say, đôi môi mỏng phủ lên trên, ngậm lấy, nhưng vẫn không đủ, lại không ngừng khuấy đảo.
Ôm hôn một lúc lâu, Minh Triệu nhớ ra bản thân tới đây để tập thể hình, khẽ đẩy Kỳ Duyên ra, "Được rồi, chị thay quần áo đã."
Kỳ Duyên có chừng mực, không càn rỡ, lấy bộ quần áo thể thao kiểu tình nhân từ trong túi vải, thay giúp cô ấy.
Ban đầu Minh Triệu xấu hổ tới nỗi mặt đỏ tía tai, có chút kháng cự, nhưng cuối cùng không chống lại được âm thanh dịu dàng tỉ tê của Kỳ Duyên nên thỏa hiệp, mặc cho người kia thay quần áo giúp. Vốn tưởng rằng sẽ là một đám cháy rực lửa, không ngờ cô ấy đã xem thường năng lực khống chế của Kỳ Duyên, người này lúc không đứng đắn thì giống lưu manh, lúc đứng đắn lại vô cùng nghiêm túc, khiến Minh Triệu yêu thích vô cùng.
Bình luận